Tim nàng đập rất nhanh, chỉ nghe thấy tiếng xe ngựa lộc cộc. Vốn dĩ chỉ trêu đùa hôn một chút thôi, nhưng chịu thua sau một lát chống cự giãy giụa như vậy, nhiệt độ không khí làm người nóng lên.
Cố Cửu Tư không nỡ buông ra, Liễu Ngọc Như không dám lên tiếng, cơ thể cứng đờ, chờ Cố Cửu Tư.
Cố Cửu Tư cũng cảm thấy hơi quá, không dám làm nhiều, nhưng lại không buông được, bèn dứt khoát kéo nàng qua, đặt trên đùi ôm hôn.
Liễu Ngọc Như sợ hãi, lo Ấn Hồng hoặc Mộc Nam cuốn mành tiến vào, mắt nàng nhìn chằm chằm màn xe ngựa, còn Cố Cửu Tư lại không quan tâm, chỉ nhắm mắt lại, dùng đầu lưỡi cảm nhận sự ấm áp ngọt ngào của người này.
Tại thời điểm này, hai người sẽ cảm nhận được rõ sự khác biệt giữa nam nữ, lúc này Liễu Ngọc Như vừa mềm mại lại mảnh mai, tựa như kiều hoa run rẩy nở rộ trong mưa gió, cố gắng hứng lấy tất cả đến từ đối phương.
Dáng vẻ này làm Cố Cửu Tư càng yêu thích không buông tay, Cố Cửu Tư cảm nhận được môi lưỡi đã hơi đau, vốn cảm thấy nên ngừng, nhưng lúc hắn lui về phía sau, Liễu Ngọc Như đột nhiên khẽ rên nhẹ một tiếng, đầu hắn nóng lên, động tác vốn dĩ nên dừng lại liền biến thành duỗi tay kéo y phục nàng, Liễu Ngọc Như nhận ra ý đồ của Cố Cửu Tư, nàng tức khắc tỉnh táo lại, giơ tay cầm lấy tay hắn, khẩn trương nhìn Cố Cửu Tư.
Cố Cửu Tư bị động tác ngăn cản kiên định này gọi vài phần thần trí về, hắn nâng mắt nhìn Liễu Ngọc Như, đôi mắt Liễu Ngọc Như còn mang hơi nước, gương mặt nhuốm ý xuân hơi kinh hoảng. Cố Cửu Tư biết là dọa đến nàng rồi, cơ thể hắn cứng đờ, một lúc lâu sau mới dùng lý trí khống chế được bản thân, buông tay ra, ôm nàng, vùi đầu trên vai nàng, không nói gì.
Một lúc lâu sau hắn mới hoãn lại, khàn giọng nói: “Không nên làm như vậy với nàng.”
Liễu Ngọc Như cúi đầu, nhỏ giọng lên tiếng: “Ừm.”
Nàng giơ tay vuốt lưng cho Cố Cửu Tư, thấy hắn vẫn cúi đầu bất động, nàng đau lòng hỏi: “Khó chịu à?”
Cố Cửu Tư nhỏ giọng đáp lời, một lúc lâu sau, hắn ngẩng đầu lên, hít sâu một hơi, cười khổ: “Giai nhân trong ngực, thần tiên cũng không khống chế được, làm Liễu Hạ Huệ không dễ.”
Liễu Ngọc Như đỏ mặt, nhỏ giọng nói: “Toàn nói hươu nói vượn.”
Cố Cửu Tư khẽ thở dài, không nhiều lời nữa. Liễu Ngọc Như thấy hắn mất tinh thần, trầm mặc một lát, nàng bám vào bên tai hắn, nhỏ giọng nói vài câu.
Hai mắt Cố Cửu Tư sáng lên, hắn ôm chặt eo Liễu Ngọc Như, nhỏ giọng nói: “Ngọc Như, nàng tốt quá.”
Nói xong Cố Cửu Tư liền ló đầu ra, nói với Mộc Nam: “Ngươi về nhà trước đi, nấu nước nóng để Thiếu phu nhân về tắm rửa thay đồ.”
Mộc Nam đáp lời, cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Liễu Ngọc Như mắc mưa, hắn dừng xe ngựa, phân phó Ấn Hồng một tiếng, mình chạy về trước.
Sau khi Mộc Nam rời đi, Liễu Ngọc Như nhỏ giọng nói: “Chàng làm gì vậy.”
Cố Cửu Tư cười không nói lời nào, nhìn qua hình như vô cùng vui vẻ.
Xe ngựa đi rất vững vàng, hiển nhiên là chậm hơn nhiều. Đến cửa Cố phủ, Cố Cửu Tư lập tức xốc mành ra ngoài, mưa đã tạnh từ lâu, hắn nhảy xuống khỏi xe ngựa, sau đó vươn tay, đỡ Liễu Ngọc Như xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

