Lời này vừa ra, Thẩm Minh luống cuống.
Hắn vắt óc suy nghĩ, Phạm Hiên có nữ nhi lúc nào, mà có công chúa lúc nào vậy?
Thị nữ bên cạnh vội vàng tiến lên che lại đôi mắt xanh tím của công chúa do bị Thẩm Minh đánh, tức giận nói: “Các ngươi đi đường không có mắt à? Đụng phải công chúa, còn không mau tạ tội!”
“Xin lỗi,” Thẩm Minh mở miệng, quyết đoán nói, “Điện hạ, vừa rồi hạ quan không chú ý, ngài đánh ta một quyền đi, thực xin lỗi!”
“Ngươi…” Thị nữ vẫn muốn nói gì đó, công chúa giơ tay đè tay thị nữ lại, ánh mắt lại dừng trên người Cố Cửu Tư, chần chờ một lát, chậm rãi nói, “Ngươi… ngươi chính là Cố Cửu Tư?”
Cố Cửu Tư nhíu mày, quỳ trên mặt đất, cung kính nói: “Hạ quan đúng là Cố Cửu Tư.”
Công chúa không nói gì, nàng ta đánh giá Cố Cửu Tư, người cẩu thả như Thẩm Minh cũng cảm thấy sai sai. Diệp Thế An đuổi đến, thấy cảnh tượng này không khỏi ngẩn người, thị nữ hét lớn: “Lớn mật, thấy công chúa còn không hành lễ!”
Nghe thấy Cố Cửu Tư lên tiếng, công chúa đỏ mặt, hình như nàng ta đang tích dũng khí, mở miệng nói: “Ta… ta tên Vân Thường.”
Cố Cửu Tư mờ mịt, hắn nhìn thoáng qua Diệp Thế An, trong ánh mắt tràn ngập dò hỏi “nàng ta làm gì vậy”. Còn Diệp Thế An còn mờ mịt hơn hắn, cũng dò hỏi “nàng ta làm gì vậy”.
Hai bên mờ mịt một lúc, công chúa ho nhẹ một tiếng, sau đó nói: “Cố đại nhân, bổn cung muốn nói chuyện riêng với ngài.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



