Ngoài phòng bắt đầu có tiếng sấm.
Chu Cao Lãng không nói gì, sau khi hỏi xong, Cố Cửu Tư tức khắc bị sự lớn mật của mình làm cho kinh ngạc. Bất kể thân thể Phạm Hiên tốt hay không tốt, tại lúc tân triều mới lập này, cần phải là tốt.
Hắn vội vàng rời khỏi vị trí, quỳ xuống, vội nói: “Hạ quan nói lung tung, xin đại nhân thứ tội.”
“Làm gì vậy?” Chu Cao Lãng cười khổ, quay đầu nhìn trời bên ngoài, vẻ mặt hờ hững, “Đứng lên đi. Bên ngoài trời sắp mưa rồi, ngươi về trước đi.”
Cố Cửu Tư vội vàng đáp lời, dập đầu hành lễ xong liền lui ra khỏi phòng Chu Cao Lãng.
Những lời của Chu Cao Lãng hôm nay, ngoại trừ thân thể của Phạm Hiên ra, phần lớn đã có trong dự đoán của hắn, hắn đứng dưới hành lang dài lấy lại bình tĩnh, mới vừa ra khỏi phòng của Chu Cao Lãng đã thấy Chu Diệp khoanh tay đứng dưới hành lang dài, thấy hắn đi ra, Chu Diệp quay đầu nhìn hắn, cười nói: “Tẩu tử của đệ bảo đệ ở lại ăn cơm, ta đứng đây chờ đệ ra.”
Cố Cửu Tư nghe vậy ngẩng đầu nhìn sắc trời, lắc đầu nói: “Không được, hôm nay lúc ra ngoài ta đã nói với Ngọc Như là sẽ về nhà, cáo từ.”
Chu Diệp nghe vậy cũng không làm khó, chỉ nói: “Vừa đến Đông Đô, đệ cũng không có mấy đồng liêu, nhân lúc này ăn cơm với Ngọc Như nhiều vào, e là sau này không có nhiều thời gian như vậy đâu.”
Cố Cửu Tư nghe vậy cười, lắc đầu nói: “Trước kia ta uống rượu bên ngoài đủ rồi, sau này nếu không cần thiết, ta phải về nhà ăn cơm.”
Nói rồi, hình như Cố Cửu Tư nhớ đến Liễu Ngọc Như, hắn ngượng ngùng nói: “Dù sao nhà cũng phải có dáng vẻ của nhà, ta muốn ăn cơm tối với nàng ấy mỗi ngày.”
Chu Diệp gật đầu, đưa Cố Cửu Tư ra ngoài, cười nói: “Ta phải học hỏi đệ nhiều.”
Cố Cửu Tư không nói gì thêm, hắn nhìn Chu Diệp.
Chu Diệp bôn ba bên ngoài từ nhỏ, Chu Cao Lãng hai bàn tay trắng, không giỏi làm ăn, lại không có của cải gì, hoàn toàn dựa vào chút bổng lộc của triều đình. Cho nên hơn mười tuổi Chu Diệp đã ra ngoài làm ăn, sau đó lớn lên, cũng đã làm qua nhiều việc ở U Châu, tỷ như lần đầu Chu Diệp đến Dương Châu là vì mua quân nhu.
Tuổi còn nhỏ đã phải lo liệu việc này, Chu Diệp suy nghĩ rất đúng mực khi đối nhân xử thế, bất kể bần phú quý tiện, hắn đều xử lý rất đúng.
Muốn giữ Cố Cửu Tư ở lại ăn cơm, cứ đứng chờ bên ngoài mãi, Cố Cửu Tư phải về cũng không giận chút nào. Tiễn Cố Cửu Tư đến cửa, Chu Diệp dặn dò: “E rằng sắp có mưa to, đi đường cẩn thận.”
Cố Cửu Tư cười cười: “Yên tâm đi.”
“Không sao,” Chu Diệp cười, “Uyển Chi vẫn chưa bảo người nấu cơm, không lãng phí.”
Cố Cửu Tư biết hắn nói đùa, cười hành lễ với Chu Diệp, sau đó buông mành bảo Mộc Nam đánh ngựa đi. Chưa đi được vài bước, Cố Cửu Tư đột nhiên vén mành lên hỏi: “Bây giờ phu nhân đang ở đâu?”
“Biết ngài sẽ hỏi mà.”
Mộc Nam cười nói: “Vừa nãy ta đã sai người đi hỏi, thiếu phu nhân đang uống trà ở Cửu Phương Nhai.”
Đêm qua Mộc Nam mất cả đêm để vẽ lại bản đồ Đông Đô, Cố Cửu Tư cũng nhớ đại khái mấy phố chính. Cửu Phương Nhai là nơi phồn hoa nhất Đông Đô, nơi này hắn biết.
“Chúng ta đi đón nàng ấy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

