Thần tiên cũng có ngũ dục luân hồi, Diệp Thế An là quân tử một thế hệ, tất nhiên không thể mất phong độ.
Hắn nhìn thùng gỗ trước mặt, cắn chặt răng, cuối cùng vẫn quay về giường, ôm chặt cơ thể trong gió lạnh, nhắm mắt lại bắt mình nhịn.
Nhịn đến khi sao Mai Tinh(1) mọc lên, rốt cuộc hắn cũng nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, cuối cùng Cố Cửu Tư cũng đã trở lại. Thẩm Minh đưa Cố Cửu Tư về, còn mang quan bào đến cho Diệp Thế An, Cố Cửu Tư vừa đến, Diệp Thế An đã nhảy dựng lên ôm lấy quan bào, bước nhanh ra ngoài, giữ chặt ngục tốt, thấp giọng hỏi hai câu rồi biến mất từ chỗ rẽ.
(1) Sao Mai Tinh: tên gọi cổ xưa của sao Kim.
“Huynh ấy làm gì vậy?”
Thẩm Minh không hiểu, Cố Cửu Tư cũng không hiểu: “Giận tới mức không thèm nói câu nào với ta à?”
Lúc này, Diệp Thế An đã giải quyết xong, đi ra từ chỗ rẽ bên cạnh, hắn lạnh lùng liếc Cố Cửu Tư một cái, sau đó cất bước rời đi. Thẩm Minh nhanh chóng đuổi theo, Cố Cửu Tư ngẩn người, sờ mũi, không ngờ Diệp Thế An lại tức giận đến vậy.
Diệp Thế An và Thẩm Minh lên triều, ngày đó, Phạm Hiên tuyên bố Thái Tử đi tuần phía Nam thay thiên tử, xem xét tình huống của đê Hoàng Hà, ban ơn cho thiên hạ. Bởi vì Thái Tử là nhi tử độc tôn của Phạm Hiên nên ông điều năm ngàn tinh binh của Đông Đô đi theo hộ tống.
Mệnh lệnh này vừa hạ xuống, tất cả mọi người đều ngây ngẩn, sau khi tan triều, rất nhiều đại thần tụ tập xung quanh Chu Cao Lãng để hỏi: “Chu đại nhân, bệ hạ có ý gì vậy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



