Chuyện Thái Tử đi tuần phía Nam vừa mới định ra, Phạm Hiên đồng thời âm thầm hạ lệnh, điều năm ngàn tinh binh từ quân đội chính quy của mình đến Đông Đô.
Bởi vì là quân đội chính quy của ông nên bên ngoài không biết. Vì thế Phạm Hiên điều người trong tối, bày mưu đặt kế cho Ngự Sử Đài đốc xúc án của Cố Cửu Tư ngoài sáng.
Cùng ngày Ngự Sử Đài nhận được mệnh lệnh, Diệp Thế An lập tức liệt kê mọi việc sai trái của Hình Bộ trong vụ án này, yêu cầu Hình Bộ chuyển giao án cho Ngự Sử Đài. Mà người Hình Bộ cũng không yếu thế, ngày hôm sau đã vạch tội Diệp Thế An cấu kết với Cố Cửu Tư làm việc trái pháp luật.
Hình Bộ có thể truy xét Cố Cửu Tư, dẫu sao Cố Cửu Tư tứ cố vô thân, nhưng Hình Bộ truy xét Diệp Thế An như vậy, ngay hôm sau Ngự Sử Đài đã trực tiếp vạch tội toàn bộ quan viên Hình Bộ.
Hai bên chiến nước miếng mấy ngày, mắng nhau nước miếng bay tứ tung trên triều đình, rốt cuộc năm ngàn tinh binh của Phạm Hiên cũng đã đến Đông Đô.
Năm ngàn tinh binh đến khi màn đêm đã buông xuống, Phạm Hiên triệu kiến Lục Vĩnh vào cung.
Khoảng thời gian này Lục Vĩnh luôn rất thấp thỏm, gần như là ông ta đã dùng hết người của mình đi ổn định quan hệ của Hình Bộ để Hình Bộ không chuyển giao án của Cố Cửu Tư đến Ngự Sử Đài. Ông ta biết rõ, một khi Hình Bộ chuyển giao Cố Cửu Tư đến Ngự Sử Đài, vậy tất nhiên cái chết của sẽ Lưu Xuân bại lộ. Ông ta không biết Phạm Hiên đã biết bao nhiêu, càng không đoán ra độ khoan dung của Phạm Hiên với chuyện này. Vì thế ông ta ngày ngày lo lắng hãi hùng, sợ Phạm Hiên tìm ông ta, cũng sợ Phạm Hiên không tìm ông ta. Bây giờ Phạm Hiên tìm Lục Vĩnh, trái lại Lục Vĩnh đột nhiên cảm thấy an ổn.
Lục Vĩnh cảm thấy khó chịu, ông ta không đoán ra ý Phạm Hiên, chỉ có thể cung kính quỳ xuống hành lễ với Phạm Hiên.
Phạm Hiên không để ông ta đứng lên luôn, ông ngơ nhác nhìn cửa đại điện, chân ngâm trong nước ấm, chậm rãi nói: “Lúc ta còn trẻ, mọi người nói với ta, trên đời này chẳng có ai là không thay đổi, cũng chẳng có tình nghĩa huynh đệ. Nói về tình nghĩa huynh đệ, đó chính là tình nghĩa không đáng tin cậy nhất nhân gian. Ta không tin cái đó. Ta cảm thấy, giữa người với người, ngươi cho đối phương bao nhiêu lòng thành, đối phương sẽ trả lại ngươi bấy nhiêu lòng thành.”
Nói rồi ông quay đầu nhìn Lục Vĩnh, chuyển đề tài: “Lão Lục, chúng ta biết nhau được hai mươi năm rồi đúng không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)