Thẩm Minh run lên.
Hắn cảm thấy Cố Cửu Tư đang ra vẻ.
Cố Cửu Tư: “…”
Hắn cảm thấy trình độ của tên Thẩm Minh này thật sự khoa trương hơn hắn năm đó nhiều, lúc xuống xe ngựa, Cố Cửu Tư vỗ vai Thẩm Minh: “Ngươi còn trẻ lắm.”
Ai chưa từng trẻ chứ? Lúc trẻ hắn còn nhét ngân phiếu lúc lão bà khóc đấy!
Thẩm Minh gõ vang cửa lớn, hai người đi thẳng vào nhà. Cố Cửu Tư đi vào nội viện, vừa đến cửa, Mộc Nam ngăn hắn lại, chưa kịp nói gì đã thấy Cửu Tư ngẩng đầu: “Là ta.”
“Công tử?!”
Mộc Nam ngẩn người, Cố Cửu Tư cúi đầu nói: “Ta đến thăm phu nhân.”
Mộc Nam phản ứng lại, vội vàng dẫn Cố Cửu Tư vào, Cố Cửu Tư vào nội viện, vừa đi vừa hỏi: “Phu nhân thế nào?”
“Phu nhân đang ngủ.” Mộc Nam nhỏ giọng trả lời, thấp thỏm nhìn Thẩm Minh, Thẩm Minh gật đầu, Mộc Nam thở phào, xác nhận Cố Cửu Tư đã biết hết, hắn nói: “Vừa nãy đại phu xem bệnh cho phu nhân, nói tĩnh dưỡng tốt thì sẽ không sao.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



