Thời gian đến tháng 6, nhiệt độ bắt đầu nóng lên.
Nhâm Mật tham gia lễ điện ảnh xx ở Pháp, ngày đó đi khi ở đi trên thảm, trên cổ cô ấy mang dây chuyền do Khương Dao thiết kế, sặc sỡ loá mắt.
Hôm đó, Nhâm Mật lên hot search, Chí Sinh cũng được lên hot search. Mọi người đều nói bị sắc đẹp của Nhâm Mật thu hút. Sự kiện đi thảm đỏ lần này có phản ứng rất tốt, bởi vì được Nhâm Mật khẳng định, tiêu thụ của Chí Sinh tăng lên đánh kể còn về Khương Dao thì thực lực của cô bắt đầu được đánh giá cao, có rất nhiều hiệp hội thiết kế đá quý phát thiệp mời cô tham gia rất nhiều hoạt động.
Có thể nói là qua lần sự kiện Nhâm Mật đi thảm đỏ này, Khương Dao được nghiệp giới chính thức tán thành.
Vì thế, Cố Mục Niên cho Khương Dao nghỉ phép, để cô có thể nghỉ ngơi vài ngày.
Tối thứ sáu, anh liền đề nghị: “Dao Dao, anh thấy thời tiết ngày mai có vẻ rất tốt, anh dẫn em đi nghỉ phép ở sơn trang hai ngày, thế nào?”
“Nghỉ phép ở sơn trang?”
“Ừm, anh đã mua một sơn trang ở đó vào hai năm trước. Mấy ngày hôm trước anh đã liên lạc người đi lên quét dọn một phen, ngày mai đi có thể trực tiếp ở.”
Khương Dao ngẫm lại nghỉ phép sơn trang nhất định rất lớn, nếu chỉ có hai người đi thì không vui, cô nói: “Mục Niên, hay là chúng ta rủ thêm vài người bạn cùng đi, được không?”
“Hả?”
“Có thể kêu Bội Bội và Vu Thần, còn những bạn bè tốt của anh nữa.”
Cố Mục Niên cười cười, nhéo nhéo mặt cô, “Cứ như vậy không muốn cùng anh ở một chỗ?”
Khương Dao liếc nhìn anh một cái, “Em nào có như vậy, chẳng qua là em cảm thấy người nhiều sẽ rất vui, cô ôm lấy hông của anh, “Đương nhiên nếu anh muốn là thế giới của hai người cũng là có thể nha.”
Anh sờ sờ của đầu của cô, “Đùa em thôi, anh đây sẽ đi hỏi bọn Vu Thần.”
“Được.”
Hỏi xong, người có thể tới chỉ có Hác Bội Bội và Vu Thần. Bốn người đã lên kế hoạch, hôm đó Vu Thần chở Hác Bội Bội, Khương Dao và Cố Mục Niên đi một chiếc xe, sau đó cùng xuất phát lên núi.
Cô hỏi: “Bội Bội, cậu có muốn ngồi vào xe của tớ, hay không? Tớ lo lắng cậu sẽ cùng Vu Thần…” Trong ấn tượng, Hác Bội Bội và Vu Thần chính là từ nhỏ đã từng gặp qua, nhưng mà hai người không quen ngồi trên xe, sẽ rất xấu hổ.
Ai ngờ Hác Bội Bội lắc lắc đầu, vội vàng phủ nhận: “Không cần đâu, tớ không chia rẽ cậu và Cố Mục Niên.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
