Lâm Phi Lam cảm giác mình giống như bị người ta lột sạch vậy.
Cô ta chớp mắt một cái, lập tức khôi phục bộ mặt dữ tợn: “Sang đây xem tôi bị chê cười sao?”
Khương Dao cười nhẹ, “Tôi chỉ là nghe thấy ở đó có người cãi nhau, tới xem thử đã có chuyện gì mà thôi.”
“Lâm Phi Lam, cô là đang lo lắng vấn đề này sao. Tôi ngược lại là cảm thấy, tình cảnh của cô so với tôi còn gian nan hơn.”
Khương Dao thong dong, hào phóng quay người rời đi.
Lâm Phi Lam nhìn bóng lưng cô, có chút không biết Khương Dao sẽ như vậy, cô ta đột nhiên phát hiện, Khương Dao đã thay đổi, không hề giống như trước luôn luôn ôn hòa, dễ khi dễ.
Thời gian thật sự thay đổi quá nhiều thứ.
Khương Dao đi trở về, nhìn thấy Cố Mục Niên đứng ở phía trước chờ cô.
Cô chạy đi qua, thừa dịp xung quanh không có người để ý, cô ôm lấy anh, anh cũng đem cô ôm chặt vào lồng ngực.
Cô ngước mặt, ánh mắt cong thành một trăng lưỡi liềm nhỏ: “Cố Tổng, em thuận lợi hoàn thành hợp đồng với Nhâm Mật, có phần thưởng gì hay không a?”
Anh niết cằm của cô, thanh âm mê hoặc: “Đêm nay trở về em sẽ biết.”
Khương Dao trừng anh, “Lưu manh…”
“Tại sao lại nói lưu manh, hả?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
