Phiên ngoại 1:
Ánh nắng sáng sớm chen chúc chui qua kẻ hở của bức màn, nhưng chỉ một chút ánh sáng ấy không đủ để làm người trên giường thức tỉnh từ trong mộng đẹp.
Giang Hú đến gần phòng, đem bức màn kéo ra một nửa, trong phòng tức thì bị ánh nắng xâm chiếm.
“Nhanh, thay quần áo rửa mặt đi. Đúng rồi, dì Cố nói hôm nay Cố Mục Niên sẽ lại đây cùng con đi học, con phải nhanh lên đừng để Mục Niên chờ.”
Khương Dao nghe thấy ba chữ “Cố Mục Niên”, tay xoa ánh mắt dừng lại. Cô nhẹ giọng ngập ngừng: “Vâng.”
Cô nhanh chóng thay xong quần áo rửa mặt hoàn tất, đứng ở trước gương ngắm bộ dáng của mình.
Đồng phục học sinh có chút rộng…
Cô đang chảy tóc, liền nghe thấy tiếng mẹ ở dưới lầu lại đang kêu cô.
Cô cầm lấy túi sách, đi xuống lầu, nhưng mà đi chưa được mấy bước, liền nhìn thấy trong phòng khách có một người con traim
Thân hình cao cao gầy gầy, mặc đồng phục khác kiểu với cô. Anh quay đầu xem cô, hiện ra ngũ quan đoan chính sạch sẽ, chỉ là sắc mặt lạnh lùng, không mang theo tươi cười.
Khương Dao nhận ra anh là Cố Mục Niên. Tuy rằng mới chuyển nhà đến đây, và gặp qua anh có hai lần, nhưng mà diện mạo của anh luôn khắc sâu trong lòng, chỉ sợ là con người ta đối với đồ vật đẹp luôn luôn khắc sâu ấn tượng.
Khắc sâu nhất chính là loại khí chất thanh lãnh kia, khiến cho người ta cảm thấy rất khó tiếp cận.
Khương Dao đột nhiên có chút đau đầu, đợi lát nữa muốn đi riêng với anh?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
