Hàn Nghĩa và Lâm Phi Lam đi đến trước mặt Cố Mục Niên, Hàn Nghĩa vươn tay, cùng bắt tay với Cố Mục Niên: “Cố Tổng.”
Cố Mục Niên khẽ nhếch môi, “Hàn tiên sinh.” Sau đó ánh mắt thoáng nhìn về phía Lâm Phi Lam.
Hàn Nghĩa chú ý tới, liền chủ động giới thiệu: “Vị này là bạn gái của tôi, Lâm Phi Lam, trưởng phòng marketing IR.”
Khương Dao phục hồi tinh thần, nghe thấy Hàn Nghĩa nói: “Đúng rồi, nghe Lâm Phi Lam nói, Khương tiểu thư và cô ấy trước đây từng là bạn học sao?”
Lâm Phi Lam có chút thất kinh, không biết đáp lại thế nào, Khương Dao trực tiếp thay cô ta trả lời: “Lâm tiểu thư hình như đã nhớ lộn, cũng có thể là tôi không có nhiều ấn tượng với Lâm tiểu thư đây.”
Lâm Phi Lam lúng túng giật giật môi, “Hàn Nghĩa, cơ thể em có chút không thoải mái, rời đi trước được không…”
“Được, em hông sao chứ?”
…
Sau khi hai người rời đi, Cố Mục Niên thuận miệng hỏi Khương Dao: “Vừa rồi làm sao vậy? Giống như em đối với cô gái vừa rồi, có chút kỳ quái.” Nếu là với tính cách của Khương Dao, ít nhất cô sẽ luôn vui vẻ ôn nhu với mọi người, chứ không tỏ thái độ như vậy.
Khương Dao cười cười, ôm chặt cánh tay của anh: “Em chỉ là không muốn có bất cứ sự liên quan nào tới người đó nữa.
“Ừm,em muốn làm cái gì anh cũng sẽ không ngăn cản.” Cô gái của anh không cần thiết đối phải giả diện xu nịnh người khác.
Lâm Phi Lam ở bên kia, đi đến toilet, nhìn chính mình trong gương, sắc mặt cũng thay đổi.
Bây giờ, cô ta không muốn gặp Khương Dao và Cố Mục Niên. Vì chuyện thư tình đã bị phát hiện, cô ta ở trước mặt Khương Dao cũng rất chột dạ. Nhưng mà cô ta đối với Khương Dao tràn đầy chán ghét.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
