Ánh tà dương cuối thu hắt nghiêng qua mái hiên, những tia sáng như vụn vàng nhảy múa trên dãy lan can sơn son đã phai màu.
Tống Chiêu buồn bã khép cửa sổ lại, phảng phất như hành động đó có thể ngăn cách được bóng hình rực rỡ bên ngoài. Nàng xoay người bước tới tủ quần áo, chậm rãi kéo ra. Trong tủ treo ngay ngắn một dãy nam trang, hoặc xanh hoặc đen, đơn điệu đến mức chói mắt. Nàng ngẩn ngơ nhìn, ngón tay vô thức mân mê góc tủ, đứng lặng hồi lâu không nhúc nhích.
“Thế tử tìm gì ạ? Cứ để nô tỳ làm, người hãy cẩn thận vết thương trên người.” Nha hoàn Phục Linh lên tiếng.
Tống Chiêu bừng tỉnh, khẽ lắc đầu, vẻ thẫn thờ trong mắt biến mất trong chớp mắt. Nàng khép tủ áo lại, đầu ngón tay dừng lại trên cửa tủ một lát, giọng nói nhẹ bẫng như tiếng lầm bầm tự nhủ: “Định tìm một bộ đồ cũ, thôi vậy.”
Dứt lời, nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàng hôn đổ bóng một dáng hình thanh lãnh. Nàng nhắm mắt, khi mở ra lần nữa, đáy mắt đã khôi phục vẻ lý trí. Nàng còn có những việc quan trọng hơn phải làm, những tâm nguyện chưa thành, những mối thù chưa báo, tất cả đều đang chờ nàng tự tay kết thúc.
Lúc Hách Liên Tín bước vào trung đường, vừa vặn thấy ánh nắng xuyên qua tấm màn trúc, soi rọi lên thiếu niên trong bộ cẩm bào xanh đen đang lười biếng tựa mình trên sập Tương Phi. Trên áo gấm dệt hoa văn chim chóc tinh xảo, cổ áo và tay áo thêu mây ngũ sắc bằng chỉ vàng, bên hông thắt đai ngọc xanh, lủng lẳng một chiếc túi thơm thắt tua rua đẹp đẽ.
Những ngón tay thon dài hờ hững vỗ về chén trà bằng sứ men xanh, hoa văn bạc chạm trổ uốn lượn dưới lòng bàn tay. Trong chén, nước trà sóng sánh ánh hổ phách, mỗi lần lay động lại phản chiếu đôi mày mắt rủ xuống của thiếu niên, đẹp đến kinh tâm động phách, thậm chí có vài phần yêu dã. Đuôi mắt ửng hồng như nhuộm phấn mặt, ánh mắt lưu chuyển tựa hồ có ám hương lẩn khuất đâu đây.
Trời sinh phong lưu!
Cảnh tượng này khiến trong đầu Hách Liên Tín bỗng nhiên hiện lên bốn chữ ấy, phảng phất như chẳng còn từ ngữ nào chính xác hơn để hình dung. Thế nhưng, ngay sau đó, hắn ta liền nhíu mày, trong lòng dâng lên một tia bất an. Sao mình lại có thể nảy sinh ý niệm tùy tiện như thế?
“Hách Liên đại nhân đại giá quang lâm, tại hạ vì thương thế trong người nên không thể ra xa nghênh đón, mong đại nhân chớ trách.” Ngữ khí Tống Chiêu lười biếng, lời lẽ tuy khách khí nhưng lại lộ ra vẻ chẳng chút để tâm, cứ như lời cáo lỗi kia chỉ là nói suông cho có lệ, không hề có nửa điểm thành ý.
“Thế tử khách khí rồi, thương thế trên người đã đỡ hơn chút nào chưa?” Hách Liên Tín hơi khựng lại, trong giọng nói mang theo tia chần chừ, cuối cùng vẫn đáp lại bằng một giọng điệu có phần xa cách.
Ánh mắt hắn ta dừng lại trên người Tống Chiêu một lát, tựa hồ muốn nhìn thấu qua vẻ hờ hững kia để tìm kiếm cảm xúc chân thật đang che giấu phía sau.
Tống Chiêu nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, vốn định buông lời chế nhạo hắn ta chuyện “Mỹ nhân chặn đường, trêu hoa ghẹo nguyệt”, nhưng khi ngước mắt thấy thần sắc thanh lãnh lại ẩn chứa vẻ quan tâm của hắn ta, lòng nàng bỗng chốc thắt lại. Cuối cùng, nàng khẽ thở dài, nuốt ngược những lời định nói vào trong.
Nàng giơ tay ra hiệu, ngữ khí bình thản: “Hách Liên đại nhân, mời ngồi.”
Ngoài cửa sổ, một sợi nắng hoàng hôn hắt vào, trầm hương từ lư hương hình hoa sen tỏa ra thoang thoảng, xua tan mùi thuốc đắng chát trong phòng.
Tống Chiêu rót một ly trà đẩy về phía Hách Liên Tín, trực tiếp vào thẳng vấn đề: “Tống Yến tạ ơn đại nhân đã quan tâm. Không biết đại nhân lần này tới là vì chuyện gì?”
Nàng vốn nghe nói Hách Liên Tín vào phủ trước tiên là đến Duyên Phúc đường, chắc hẳn không đơn thuần chỉ là tìm nàng. Hắn ta đến nay vẫn chưa thành thân, chẳng biết có phải là vì muốn giữ cái hôn ước miệng kia, chờ ngày nàng từ cõi “mất tích” trở về hay không.
Ánh mắt Hách Liên Tín trầm tĩnh nhưng lại mang theo vài phần dò xét, hắn ta lặng lẽ nhìn Tống Chiêu, giọng nói trầm thấp mà ôn hòa: “A Yến, sao đệ lại trở nên xa lạ với ta như thế? Thuở nhỏ, chẳng phải đệ vẫn luôn gọi ta là Tín ca ca sao? Nếu tỷ tỷ đệ còn ở đây, lúc này đệ nên gọi ta một tiếng...”
Tống Chiêu vốn chẳng nhớ rõ ngày trước đệ đệ mình và Hách Liên Tín chung đụng ra sao. Nay cảnh đời đổi thay, nàng hiểu rõ rằng thay vì cứ dây dưa với quá khứ, chi bằng dứt khoát chặt đứt tất cả, tránh để phiền phức nảy sinh.
Thần sắc Hách Liên Tín không đổi, ánh mắt vẫn trầm tĩnh như thể đã dự đoán được thái độ này của nàng: “Là ta lỡ lời, Thế tử chớ trách.”
Tống Chiêu nhìn hắn ta, cuối cùng hạ quyết tâm chậm rãi mở lời: “Đại nhân, tỷ tỷ ta mất tích đã lâu, nếu còn sống, e là sớm đã gả chồng sinh con ở nơi nào đó rồi.”
“Chỉ cần một ngày chưa tìm thấy A Chiêu, ta vẫn sẽ giữ một ngày hy vọng.” Ngữ khí Hách Liên Tín kiên định, không chút do dự chặn đứng lời nàng. Trong ánh mắt hắn ta lộ ra một sự bướng bỉnh, phảng phất như chút hy vọng mong manh kia là chấp niệm duy nhất mà hắn ta không cam lòng buông bỏ.
Trái tim Tống Chiêu khẽ run lên, nhưng sau cùng nàng không nói thêm gì nữa. Nàng biết, có những chấp niệm dù người ngoài có khuyên can thế nào cũng không thể lay chuyển được. Nàng như vậy, Hách Liên Tín cũng vậy.
Trong phòng nhất thời yên tĩnh không một tiếng động, khói nhẹ lượn lờ đan xen cùng quang ảnh, trong không gian mông lung bỗng hiện lên vài phần ý thơ.
Hách Liên Tín khẽ ho một tiếng, lúc này mới bắt đầu nói vào chính sự: “Chuyện A Yến bị ám sát hôm đó, đệ có còn nhớ chi tiết gì không? Đối phương là người ở đâu? Sau đó chạy trốn về hướng nào? Trong lòng đệ đã có nghi phạm nào chưa?”
Nhắc tới chính sự, vẻ mặt Tống Chiêu lập tức nghiêm nghị, nàng ngồi ngay ngắn lại. Hách Liên Tín với cương vị là Tuần kiểm sử, phụ trách trị an và truy bắt đạo tặc, việc hiểu rõ đầu đuôi vụ án là điều đương nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
