Tiểu Tề thị nghe vậy tức đến đỏ cả mặt. Lời này chẳng phải đang huỵch tẹt ra rằng gia thế tỷ tỷ bà ta kém cỏi sao? Nhưng nhà Vạn thị giàu nứt đố đổ vách, mặc gấm vóc lăng la, ăn sơn hào hải vị, trang sức toàn châu quang bảo khí, kém ở chỗ nào cơ chứ? Bà ta định mở miệng cãi lại ngay lập tức.
Khương thị không đợi bà ta kịp lên tiếng, đã dời ngay tới Bàng Thái phó: “Nếu hôn sự này môn không đăng hộ không đối, liệu Bàng gia có đồng ý không? Căn cơ Bàng thị tuy ở kinh thành, xa tận chân trời, nhưng Tứ đệ vẫn đang làm quan nơi đó, đệ muội không sợ chuyện này ảnh hưởng đến thanh danh quan lộ của Tứ đệ sao?”
“Lão phu nhân, con dâu không có ý đó.” Tiểu Tề thị vội vàng thanh minh.
Tứ phòng vốn là miếng thịt đầu tim của lão phu nhân, không thể tùy tiện đụng vào.
“Con dâu chỉ là thấy lời đồn đại thật quá đáng, muốn giữ lại hậu duệ cho Đại phòng, vì Hầu phủ chúng ta mà suy nghĩ thôi, cô mẫu à.”
“Được rồi, không biết nói thì đừng nói!” Lão phu nhân nhíu chặt mày, giọng điệu lạnh lùng trách mắng Tiểu Tề thị một câu. Đoạn, bà quay sang nhìn Khương thị với vẻ châm chọc bất mãn: “Ngươi cũng đừng đứng không ở đó nữa, mau đi tra xem kẻ nào đứng sau khua môi múa mép! Một cái gia đình mà cũng quản không xong, đây là phong thái đại tộc Khương thị của các ngươi đấy à? Ngày thường ra ngoài giao thiệp, nếu ngươi chịu để tâm một chút thì hôn sự của Thế tử đã chẳng kéo dài đến nước này, khiến đôi bên đều không thoải mái. Ngươi ngược lại thật thảnh thơi!”
Mặt Khương thị đỏ bừng vì xấu hổ, trong lòng vừa uất ức vừa phẫn nộ nhưng không dám phản kháng nửa lời. Bà ta sợ nếu nói sai một câu, lão phu nhân sẽ làm mình làm mẩy khiến cả nhà không yên, nhất là khi nữ nhi bà ta đang độ nghị thân, tuyệt đối không thể để danh tiếng bị ảnh hưởng. Bà ta đành cắn răng cáo lui.
Thấy Khương thị đã đi xa, Tiểu Tề thị liền sà xuống ngồi cạnh lão phu nhân, tươi cười nịnh nọt: “Cô mẫu, Vạn cô nương thế nào ạ? Tỷ tỷ con còn đang đợi lời hồi đáp đấy.”
“Nói đi, Vạn gia cho ngươi bao nhiêu lợi lộc?” Lão phu nhân liếc mắt một cái đã thấu tận tâm can Tiểu Tề thị.
“Ái chà, cô mẫu.” Tiểu Tề thị nũng nịu, giọng điệu đầy vẻ lấy lòng: “Con thật lòng lo cho Thế tử mà! Lợi lộc gì chứ, chúng ta đều là người một nhà, chẳng lẽ con lại hại Thế tử sao? Tương lai nếu Vạn gia có phất lên, Tề gia chúng ta chẳng phải cũng được thơm lây sao? Dù sao cũng tốt hơn Khương thị kia, tối ngày âm dương quái khí, bày ra bộ mặt lạnh lùng như thể ai cũng nợ nàng ta vậy. Hừ, chẳng qua là ỷ vào thân phận đích nữ của Khương gia thôi, có gì ghê gớm đâu!”
Lão phu nhân nghe vậy, chân mày hơi giãn ra, dù không trực tiếp tỏ thái độ nhưng trong mắt hiện lên tia tán thưởng. Bà nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt nói: “Ngươi cũng là kẻ biết điều, biết nghĩ cho gia đình. Có điều, hành sự phải có chừng mực, đừng để người ta nắm thóp.”
Tiểu Tề thị mừng thầm trong lòng, vội vàng gật đầu: “Cô mẫu yên tâm, con tự biết tính toán.” Khóe miệng bà ta khẽ nhếch lên, lộ vẻ đắc ý.
Phía bên này, Khương thị lạnh mặt trở về phòng. Nhị cô nương Tống Phương Nghi đến thỉnh an, thấy mắt mẫu thân đỏ hoe liền hỏi rõ căn nguyên.
Tống Phương Nghi mỉm cười dịu dàng, nhẹ nhàng xoa mu bàn tay Khương thị, trấn an: “Mẫu thân, người bớt giận đi. Theo nhi nữ thấy, chuyện này chưa hẳn đã là xấu. Tam thẩm có Vạn biểu tỷ, nhưng nhà chúng ta cũng có Khương biểu tỷ mà. Dù là môn hộ gia thế, hay nhân phẩm tài mạo, Khương gia đều vượt xa Vạn gia. Cho dù là thứ nữ Khương gia thì cũng vẫn danh giá hơn đích nữ Vạn gia nhiều. Mẫu thân hà tất vì chuyện này mà phiền lòng?”
Chân mày Khương thị dần giãn ra, cơn giận trên mặt cũng tiêu tán vài phần. Bà ta gật gật đầu, ngữ khí hòa hoãn lại: “Con nói cũng có lý. Chỉ là tính tình biểu tỷ kia của con, sợ là khó làm nên đại sự.”
Tống Phương Nghi khẽ cười một tiếng, trong mắt lộ vẻ tự tin: “Mẫu thân yên tâm, Khương biểu tỷ tuy tính tình có chút lạnh lùng, nhưng tâm tư tỉ mỉ, hành sự ổn trọng. Chỉ cần chúng ta thêm chút mắm muối, nàng tự nhiên sẽ hiểu rõ lợi hại trong đó. Vả lại, có mẫu thân trông coi, ai dám không nghe lời?”
Khương thị rốt cuộc cũng lộ ra tia ý cười, vỗ vỗ tay Tống Phương Nghi: “Được, chuyện này giao cho con làm. Nếu thành công, mẫu thân sẽ không bạc đãi con.”
Lúc này, nha hoàn vào báo có Tuần kiểm sử Hách Liên đại nhân đệ bái thiếp, lão phu nhân mời Khương thị qua Duyên Phúc đường một chuyến. Tống Phương Nghi đột nhiên đứng dậy, vẻ mặt mang theo vài phần vội vã: “Mẫu thân, người mau đi lo việc đi, con đi xem Yến ca ca đã tỉnh chưa.”
Hách Liên Tín lớn hơn nàng ba tuổi, từ nhỏ đã chăm học khổ luyện, văn võ song toàn. Hắn ta không chỉ tinh thông binh pháp mưu lược mà còn làu làu kinh sử tử tập. Tuổi còn trẻ đã đảm nhiệm chức Tuần kiểm sử tại phủ nha, chấn chỉnh trị an một phương, hành sự quyết đoán, thủ đoạn sắc bén, rất được cấp trên coi trọng, tiền đồ vô lượng.
Một trang nam nhi tốt như thế, chỉ vì một câu nói đùa của tổ phụ năm xưa mà lại trở thành vị hôn phu của Tống Chiêu. Đối mặt với Hách Liên Tín, sâu trong lòng Tống Chiêu có một nỗi niềm khó tả. Trước năm mười tuổi, nàng và hắn ta rất ít khi gặp gỡ. Trong trí nhớ của nàng, hắn ta luôn độc lai độc vãng, trầm mặc ít lời, giữa mày phảng phất một tầng u sầu không tan, tựa như một bức tranh sơn thủy đạm mặc, xa cách mà vợi vời.
Sau năm mười tuổi, nàng bất đắc dĩ phải đóng vai Thế tử. Vốn tưởng rằng rốt cuộc cũng có cơ hội tiếp xúc với hắn ta nhiều hơn, nào ngờ hắn ta lại theo thúc phụ đi du ngoạn phương xa. Đến khi gặp lại, hắn ta đã thành vị Tuần kiểm sử uy nghiêm chính trực, còn nàng lại biến thành kẻ ăn chơi trác táng không học vấn không nghề nghiệp, khoảng cách giữa hai người cứ thế càng lúc càng xa.
Đã lâu không gặp, lòng Tống Chiêu có chút thấp thỏm, nàng nép sau cánh cửa sổ lén nhìn ra ngoài.
Hách Liên Tín dẫm lên con đường mòn lát đá xanh chậm rãi đi tới, bước chân bình thản nhưng mỗi bước đều vững chãi hữu lực. Trường bào huyền sắc tung bay theo nhịp bước, càng tôn lên vóc người thon dài đĩnh bạt. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu lên bờ vai hắn ta, mạ lên đường nét gương mặt lãnh đạm ấy một lớp hào quang nhạt nhòa, nhưng vẫn không che giấu được vẻ lạnh lùng và xa cách bẩm sinh nơi đầu mày cuối mắt.
“Tín ca ca!”
Tống Phương Nghi trong bộ váy áo đỏ rực, làn váy khẽ bay theo gió tựa như đóa thược dược rộ nở. Đôi mắt nàng ta tràn ngập vẻ kiều diễm linh động, giọng nói trong trẻo như chim hoàng oanh hót giữa rừng, mang theo vài phần thân mật pha lẫn nũng nịu gọi giật Hách Liên Tín lại. Phía sau cánh cửa sổ, khóe miệng Tống Chiêu khẽ nhếch lên một tia chua chát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)