Tin tức Thế tử Trung Dũng hầu bị ám sát, trọng thương hôn mê đã dấy lên sóng gió mãnh liệt khắp Nam Châu. Từ đầu đường cuối ngõ đến quán trà rượu, đâu đâu cũng thấy người ta bàn tán xôn xao, suy đoán nguyên do phía sau.
Kẻ thì bảo hắn vì tranh giành tình cảm trên thuyền hoa mà bị hạ thủ; người lại nói là do huynh đệ bất hòa, Thế tử chưa thành thân lại không có con nối dõi, nếu thực sự xảy ra bất trắc, tước vị này sẽ rơi vào tay ai? Có người cảm thán Thế tử mệnh bạc, từ nhỏ đã ốm yếu, khó lòng kế thừa uy danh của Hầu phủ, e rằng Tống gia quân sau này sẽ vô chủ. Lại có kẻ tiếc nuối cho dung nhan phong hoa tuyệt đại của vị Thế tử thiếu niên chưa vợ ấy.
Tống Chiêu chẳng mảy may bận tâm, nàng đem mấy tin đồn nhảm nhí ấy đốt sạch. Ngày ngày, nàng phái người thúc giục phủ nha truy bắt hung thủ, đồng thời cho người giám sát chặt chẽ thuyền hoa, Kính Hoa Lâu và gánh hát Lê Hương Viên, xem kẻ nào sẽ lộ vẻ nôn nóng trước.
Biết tin nàng "trọng thương", các thế gia ở Nam Châu kẻ ngoài sáng người trong tối liên tục gửi tới những dược liệu quý hiếm và thực phẩm đại bổ. Trong nhất thời, trước cửa Hầu phủ xe ngựa nối đuôi nhau không dứt, danh sách quà tặng chất cao như núi.
Trái ngược với vẻ náo nhiệt bên ngoài, không khí bên trong nội đường Duyên Phúc lại vô cùng ngưng trọng.
Lão phu nhân Tề thị mặt mày u ám, ngồi trên sập gụ mắng nhiếc: "Những lời đồn thổi ngoài kia nghe có lọt tai không? Ngày thường ở nhà các ngươi đấu đá thế nào cũng được, nhưng ra ngoài phải giữ lấy cái mặt mũi. Lão tứ còn đang làm quan ở kinh thành, cái danh huynh đệ bất hòa tranh đoạt gia sản mà truyền tới tai Bàng thị thì hậu quả thế nào các ngươi có biết không? Môn sinh của Bàng thái phó có mặt khắp nơi, mỗi người nhổ một bãi nước bọt cũng đủ để dìm chết cái Hầu phủ này rồi!"
Ánh mắt Nhị phu nhân Khương thị chợt lóe lên tia nhìn sâu xa. Bàng thái phó chính là ngoại tổ phụ của Tống Chiêu. Dù ông đã tạ thế nhiều năm nhưng tầm ảnh hưởng trong triều vẫn không thể xem thường. Chỉ cần Bàng thị còn đó, vị thế hầu tước của Đại phòng vẫn vững như bàn thạch. Nghĩ vậy, bà ta cúi đầu, không đáp lời tiếp.
Tiểu Tề thị cũng đang âm thầm tính toán bàn tính nhỏ của riêng mình. Tước vị chắc chắn không đến lượt Tam phòng, Đại phòng nếu mất Thế tử, Nhị phòng thế mạnh tất sẽ lấy thứ bậc ra tranh đoạt, Tứ phòng lại được lão phu nhân sủng ái nhất, lại đang làm quan ở kinh thành, tiền bạc dư dả. Chỉ có Tam phòng bọn họ là phải dựa vào Hầu phủ để sống qua ngày, chẳng những không xơ múi được chút lợi lộc nào mà còn phải nhìn sắc mặt kẻ quản gia là Khương thị.
“Cô mẫu, lời đồn bên ngoài tuy khó nghe, nhưng có một câu lại nói đúng chỗ hiểm. Thế tử đến nay vẫn chưa thành hôn, dưới gối không con, nếu chẳng may có sơ suất gì... cơ nghiệp trăm năm này e là sụp đổ trong sớm muộn. Cô mẫu vốn mưu tính sâu xa, việc này quan hệ đến sự tồn vong của Hầu phủ, mong người sớm định liệu, phòng bệnh hơn chữa bệnh, có thế mới giữ cho Hầu phủ được trăm năm an ổn!”
Tiểu Tề thị nói năng hùng hồn, thần sắc ngưng trọng, ra vẻ lo lắng cho cơ nghiệp chung, phảng phất như từng câu từng chữ đều vì đại cuộc. Khương thị khẽ nhíu mày, thầm cười lạnh trong lòng. Làm tẩu muội bao năm, bà ta còn lạ gì tính nết Tiểu Tề thị. Loại người không có lợi thì không dậy sớm này, sao bỗng dưng lại sốt sắng lo cho Hầu phủ như thế? Ngoài mặt bà ta vẫn bất động thanh sắc, nhưng trong lòng đã gióng lên hồi chuông cảnh giác.
Lão phu nhân hừ lạnh một tiếng: “Lúc trước tìm mối mai, nhà nào cũng ngại Thế tử không ra gì. Giờ nó đã mười tám tuổi đầu, Nam Châu này còn nhà tử tế nào có khuê nữ chưa gả? Chọn nhà môn hộ thấp kém thì người ta lại bảo ta là kế tổ mẫu nên bất công; còn nhà môn đăng hộ đối thì ai thèm nhìn cái hạng tối ngày uống rượu hoa, dạo thanh lâu, bao tiểu quan của nó?”
“Cô mẫu, giờ không phải lúc so đo chuyện đó. Đã có lời đồn như vậy, chi bằng mau chóng thu xếp hôn sự cho Thế tử, một là để lấp miệng thế gian, hai là để lưu lại hậu duệ, ba là dùng hỷ sự để xung hỷ, biết đâu Thế tử lại sớm ngày tỉnh lại. Nhà hạng trung không tìm được, thì nhà hạng dưới chắc chắn sẽ có. Tỷ như Vạn cô nương, gia thế nhân phẩm đều không tệ, tuổi tác lại tương đương, cô mẫu xem có được không?”
Tim Khương thị "lộp bộp" một tiếng, lập tức hiểu rõ dụng ý của Tiểu Tề thị. Vạn cô nương chẳng phải là nữ nhi của Đại Tề thị sao? Năm đó Đại Tề thị mê đắm vẻ tuấn tú của Vạn lang quân mà chấp nhận gả thấp vào nhà thương nhân, làm gì có cái gọi là môn hộ ở đây?
Vòng đi vòng lại, Tiểu Tề thị vẫn là đang nhắm vào gia sản! Nếu Vạn cô nương gả cho Thế tử, sau này việc trong phủ chẳng phải sẽ do Tam phòng định đoạt sao? Quả là một bàn tính quá hoàn hảo.
Khương thị ngoài mặt không lộ chút cảm xúc, chỉ nhạt giọng nói: “Đệ muội thật có lòng, chỉ có điều hôn sự của Thế tử không phải chuyện nhỏ, vẫn nên tìm nơi môn đăng hộ đối thì hơn, kẻo lại rước lấy lời đàm tiếu không hay.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)