Lời Kinh Mặc không phải không có lý, nhưng Tống Chiêu vốn chẳng có ý định lấy chồng. Sau khi giải quyết xong mọi việc, nàng sẽ mặc nam trang đi chu du sơn thủy, nếm sạch mỹ vị nhân gian, tự tại hơn nhiều so với việc làm một phụ nhân quanh quẩn trong nhà. Với nàng, chuyện đêm nay không hẳn là đại sự.
Nàng không bận tâm đến danh tiết, nhưng lại không nuốt trôi cục tức bị ám sát. Phải tìm cách làm lớn chuyện này lên để đục nước béo cò, xem kẻ nào sẽ lộ mặt trước.
Hạ quyết tâm, Tống Chiêu nhìn về phía giường lớn, nhướng mày dặn Kinh Mặc: "Ngươi đi gọi quản sự tới đây, nói rằng đêm qua ta bị ám sát trọng thương, bảo lão tìm đại phu ngay lập tức."
"Nhưng đại phu đến chẳng phải sẽ lộ tẩy sao?" Kinh Mặc ngẩn ngơ chưa hiểu ý.
"Càng phải lộ mới tốt. Lấy vải trắng băng kín mặt người trên giường lại, đợi đại phu tới, chỉ cần để lộ vết thương trên người hắn là được."
Tống Chiêu muốn dùng kế "kim thiền thoát xác", mà lúc này tìm được một người có thương thế trầm trọng như Cửu Minh quả thực là thiên thời địa lợi. Hắn vừa vặn có thể giúp nàng thoát khỏi vòng vây, lại có thể nhân cơ hội này chứng minh thân phận nam tử của nàng trước bàn dân thiên hạ, thật đúng là một mũi tên trúng hai đích.
Ánh mắt Kinh Mặc hiện lên vẻ vui mừng: "Thuộc hạ đi làm ngay đây ạ!"
Dáng vẻ của vị công tử ấy tựa như cây tùng cô độc giữa đêm lạnh, tà áo đen phất phơ trong gió. Mái tóc đen xõa dài như thác đổ, gương mặt ẩn sau lớp mặt nạ huyền thiết lạnh lẽo, chỉ lộ ra đôi mắt tinh anh như ánh sao, lãnh lẽo sắc lẹm tựa mũi tên xuyên thấu màn đêm đặc quánh, cũng xuyên thấu cả trái tim của đám người bịt mặt.
Không khí ngưng trọng như sự tĩnh lặng trước cơn bão tố, chỉ có tiếng gió khẽ than thở nơi góc tường.
"Nói, ai cho phép các ngươi động đến Thế tử Trung Dũng hầu?" Giọng nói của hắc y công tử không lớn, nhưng lại khiến trái tim đám hắc y nhân run rẩy không thôi.
Tên thống lĩnh quỳ phía trước hơi ngẩng đầu: "Thuộc hạ cũng là phụng mệnh hành sự. Lúc đánh giết kẻ từ kinh thành lẻn vào Nam Châu, vô tình chạm mặt Tống thế tử... thấy thời cơ tốt nên mới ra tay."
"Phụng mệnh? Ngươi sợ là quên mất ai mới thực sự là chủ tử của ngươi rồi. Đã theo ta, mà không có lệnh của ta lại dám tự tiện hành sự, giết không tha!"
Vừa dứt lời, một đường kiếm sắc lẹm vung lên, cái đầu kẻ vừa lên tiếng đã lăn lóc dưới sàn, máu tươi bắn tung tóe. Không khí xung quanh dường như đông cứng lại, áp lực vô hình khiến hơi thở của đám thuộc hạ đình trệ, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, chỉ biết hèn mọn cúi đầu thật thấp.
Hắc y công tử cúi xuống chà lau vết máu trên mũi kiếm, đôi mắt vẫn không thèm ngước lên, lạnh lùng phân phó: "Đi tra xem Tống thế tử đang ở đâu. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác, tuyệt đối không được để lộ tiếng gió."
"Thuộc hạ tuân mệnh!" Đám người bịt mặt như được đại xá, lập tức biến mất tăm hơi.
"Công tử, Dư thống lĩnh sớm đã có dị tâm, chết không đáng tiếc. Nhưng chuyện này biết giải thích thế nào với chủ thượng?" Người hầu cận bên cạnh lo lắng lên tiếng.
"Không cần lo lắng, ném xác hắn xuống vách Bích Lạc đi."
"Vâng, vậy còn... Tống thế tử?" Người hầu do dự hồi lâu: "Công tử rốt cuộc vẫn mềm lòng. Độc đinh của Tống gia vốn chết không đáng tiếc, công tử hà tất phải làm trái ý chủ thượng?"
Dáng hình hắc y công tử hơi khựng lại, ánh mắt hắn hướng về phía hừng đông nơi phương Đông, đôi môi mỏng khẽ mím, ý vị thâm trường nói: "Trời đã sáng rồi, với sự cơ trí của hắn chắc hẳn đã thoát thân... Đã tra được thân phận của kẻ đến từ kinh thành chưa?"
Người hầu thần sắc cứng đờ, lấy lại tinh thần mới đáp: "Vẫn chưa điều tra rõ, đối phương vô cùng cảnh giác. Một kẻ trong số đó trúng độc của chúng ta, chắc hẳn không sống nổi."
…
"Trúng độc?" Tống Chiêu không thể tin vào tai mình.
Nàng đã cho người băng bó Cửu Minh kín mít như chiếc bánh chưng, giả mạo chính mình rồi gióng trống khua chiêng đưa về Hầu phủ. Nàng mời rất nhiều đại phu tới cửa, nhưng ai nấy lúc vào thì hăm hở, lúc ra lại ủ rũ cúi đầu.
Kinh Mặc báo cáo: "Chỉ có một vị đại phu nói dường như là trúng độc, nếu không thì tại sao đến giờ vẫn chưa tỉnh."
"Đến giờ vẫn chưa tỉnh..." Tống Chiêu lặp lại lời hắn ta, ánh mắt tan rã, thần sắc lộ vẻ đau xót xưa nay chưa từng có. Đến giờ vẫn chưa tỉnh... đệ đệ nàng cũng vậy. Đã bảy năm rồi, Tống Yến vẫn cứ ngủ say như thế, chẳng có lấy một dấu hiệu tỉnh lại.
Kinh Mặc thấy vậy, vội vàng quỳ xuống: "Thuộc hạ lỡ lời, xin Thế tử trách phạt."
"Đứng lên đi. Ngươi lặng lẽ đưa hắn đến ngõ Phù Dung, mời vu y qua khám thử xem."
Tống Chiêu trầm mặc một lát rồi nói tiếp: "Cứu sống được thì trị, còn không trị được thì cứ giữ lấy một hơi tàn để làm người thử thuốc cho A Yến."
Tâm trạng Tống Chiêu càng thêm nặng nề. Đêm tuyết bảy năm trước ấy, đệ đệ nằm trên giường với hơi thở thoi thóp, người đầy máu tươi, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy trắng. Vết máu nơi khóe miệng lau mãi chẳng hết, vậy mà đệ đệ vẫn cố nắm tay nàng dặn dò: "A tỷ, mẫu thân bệnh nặng, vạn lần không thể để bà biết đệ gặp chuyện. Chúng ta là tỷ muội sinh đôi, đành phải làm khó a tỷ rồi..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)