Đuổi khéo đám gia nhân ra ngoài xong, Tống Chiêu mới cảm thấy tạm an toàn. Nàng nhìn quanh sương phòng, hương phù dung từ lư hương trầm mặc tỏa ra khiến tâm thần nàng có chút dao động. Cơn khô nóng từ sâu trong cơ thể trỗi dậy, cả người mềm nhũn như đạp trên mây xanh. Nàng gắng gượng cởi lớp áo ngoài ướt sũng, vén rèm bước lên giường lớn rồi đổ gục xuống vì kiệt sức.
Nàng hoàn toàn không nhận ra, phía trong góc giường còn có một người khác.
Người nọ ban đầu giật mình kinh hãi, nhưng ngay sau đó đã nhanh chóng xoay người, đè chặt Tống Chiêu dưới thân. Chưa kịp để nàng kêu cứu, làn môi ấm nóng đã chặn đứng mọi âm thanh.
Đầu óc Tống Chiêu "oàng" một tiếng, hoàn toàn trống rỗng. Hơi thở nam tử xa lạ bao vây lấy nàng, thân hình cao lớn đè nặng khiến nàng không thể cựa quậy. Nàng giống như một con thỏ nhỏ yếu ớt, lúc kiệt quệ nhất lại rơi đúng vào vòng vây của con sói xám đang ôm cây đợi thỏ, mặc cho hắn nhào nặn, không chút sức kháng cự.
Hơi thở nóng rực của nam tử áp sát, mang theo sự xâm lược mãnh liệt, dường như muốn đốt cháy cả bầu không khí xung quanh.
Tống Chiêu lăn lộn chốn thanh lâu kỹ viện nhiều năm, tự nhiên hiểu rõ phản ứng của nam tử lúc này, hiển nhiên là đã trúng phải xuân dược.
Chẳng lẽ vì đây là lần đầu tiên nàng qua đêm tại Kính Hoa Lâu, lâu chủ sợ chậm trễ vị Thế tử Hầu phủ này, nên đã tự ý đưa một tiểu quan tới hầu hạ?
Nam tử tóc dài xõa tung, lớp trung y trắng tinh xộc xệch mở rộng, lồng ngực nóng rực như bàn ủi dán chặt lấy nàng, giam cầm nàng gắt gao trong lòng. Da thịt tương dán, sức nặng của hắn đè ép khiến nàng không thể động đậy, ngay cả việc hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Tống Chiêu tuy mang danh ăn chơi trác táng, thường xuyên lui tới lầu xanh, nhưng chưa bao giờ cho phép ai gần gũi thân thể. Huống hồ nàng vốn là thân phận nữ nhi thật sự, sao chịu nổi hành vi thân mật quá mức nhường này.
Đôi môi ấm nóng của nam tử hôn dọc từ cổ lên đến bên tai nàng. Tiếng hít thở thô nặng của hắn khiến tim nàng đập loạn nhịp, vành tai ửng đỏ, cơ thể không tự chủ được mà run rẩy nhẹ. Một nỗi hoảng loạn không tên dâng lên, đầu ngón tay nàng vô thức cuộn lại, nắm chặt lấy góc áo, nhịp thở cũng dần trở nên hỗn loạn.
Sự xao động nơi đáy lòng, vậy mà lại vì những đụng chạm da thịt này mà sinh ra khát cầu được nhiều hơn nữa. Đầu óc nàng mụ mẫm, vừa muốn thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt này, lại vừa bị một thứ khát vọng bí ẩn nào đó ràng buộc bước chân.
Lòng bàn tay nam tử mơn trớn trên da thịt nàng tựa như đốm lửa rơi vào cánh đồng hoang, lặng lẽ châm ngòi, khiến ngọn lửa lan tràn đốt cháy sạch bách mọi lý trí.
Trong lúc ý loạn tình mê, một tiếng "xoẹt" vang lên, bàn tay to lớn của nam tử đã giật phăng dải lụa buộc ngực của Tống Chiêu. Vạt áo bị xé rách một khoảng lớn, để lộ bờ vai và cần cổ trắng ngần như tuyết.
Cái lạnh đột ngột ập tới khiến Tống Chiêu thu hồi được một tia thanh tỉnh giữa cơn mê muội. Khi nhận thức được chuyện gì đang xảy ra, nàng vừa thẹn vừa hãi. Vừa rồi nàng dường như đã bị mê hoặc, cơ thể hoàn toàn không theo ý muốn.
"Hỗn chướng... buông ra... làm càn..." Tống Chiêu thốt ra những lời vụn vỡ, nghe như tiếng rên rỉ thở than.
Lúc này nàng mới nhận thấy sự dị thường của cơ thể mình. Trong chớp mắt, nàng nhớ tới mùi hương phù dung thoang thoảng trong phòng, lòng thắt lại một cái. Phản ứng của nam tử này, cùng với cơn khô nóng khó nhịn của chính nàng, dường như đều đã có lời giải.
Chốn thanh lâu hay thuyền hoa vẫn thường dùng hương liệu để trợ hứng, sao nàng có thể quên mất điều này cơ chứ!
Nhưng hiện tại không phải lúc để truy cứu. Tống Chiêu gắng gượng dùng chút ý thức cuối cùng, dùng sức nắm chặt lòng bàn tay. Móng tay đâm sâu vào da thịt, cơn đau giúp nàng tạm thời giữ được chút tỉnh táo để đưa tay vào ống tay áo tìm con đoản kiếm.
Nào ngờ, đoản kiếm vừa mới giơ lên, ánh sáng bạc chưa kịp lóe thì cổ tay nàng đã bị nam tử tóm gọn, ấn chặt xuống mép giường.
Nam tử nhìn có vẻ gầy yếu, nhưng lực tay của hắn lại lớn đến kinh người. Cơ bắp nơi ngực và bụng cũng săn chắc cân đối, hoàn toàn không giống hạng tiểu quan văn nhược thường thấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)