"Ai... ngươi... là ai?" Trong bóng đêm, giọng nói của nam tử khô khốc khàn đặc, hắn cúi đầu áp sát mặt Tống Chiêu.
Tống Chiêu hơi ngẩn ra, ánh mắt nàng ngưng trệ trên gương mặt hắn. Đó là một đôi mắt đào hoa cực đẹp, đuôi mắt hơi xếch lên vốn dĩ nên là một độ cong phong tình đầy ý cười, nhưng con ngươi đen nhánh kia lại như phủ một lớp sương xám mỏng manh, ảm đạm không chút ánh sáng, tựa như mặt hồ lặng ngắt không lấy một gợn sóng.
Ánh mắt hắn dừng lại giữa không trung, không có tiêu điểm, cũng chẳng có chút ấm áp, giống như một thể xác đã bị rút đi linh hồn.
Tim Tống Chiêu chùng xuống. Đôi mắt xinh đẹp như thế... hóa ra lại là một người mù sao?
Trong lúc nàng còn đang ngẩn ngơ, nam tử lại áp sát thêm chút nữa, như đang cố gắng nhìn rõ dáng vẻ của nàng, rồi từ cổ họng hắn bật ra hai chữ: "Giải dược."
Giọng hắn khàn đục trầm thấp, hơi thở dồn dập, dường như đang cực lực nhẫn nhịn.
Giải dược gì cơ? Tống Chiêu mở to mắt, nhìn nam tử từ trên xuống dưới. Hắn định coi nàng là giải dược sao? Kính Hoa Lâu này đảo lộn trời đất rồi hay sao, rốt cuộc là phái hắn tới hầu hạ chủ tử, hay là bắt chủ tử đi hầu hạ hắn đây?
"Cô nương... nàng là... ai?" Nam tử lại truy vấn, ba chữ thốt ra vô cùng gian nan.
Tống Chiêu không trả lời hắn, nàng đang cấp tốc suy tính: Sau khi thân phận nữ nhi bị bại lộ, bước tiếp theo nên giải quyết hậu quả thế nào... Hay là giết người diệt khẩu? Nhưng nàng không rõ lai lịch lâu chủ Kính Hoa Lâu, lại nghe nói có bối cảnh kinh thành, không thể tùy tiện ra tay.
Nam tử thấy nàng không đáp, bèn cúi đầu áp sát hơn, ngón tay mơn trớn trên mặt nàng, chậm rãi dò dẫm từng đường nét trên da thịt.
Lòng bàn tay nóng rực đi tới đâu như đốm lửa rơi trên củi khô đến đó, ngay lập tức thổi bùng lên khát vọng đang bị đè nén nơi đáy lòng Tống Chiêu. Dược hiệu gặm nhấm lý trí, nàng không tự chủ được mà nép sát vào, gò má khẽ cọ vào lòng bàn tay hắn như một chú mèo nhỏ tham luyến hơi ấm.
Nắng sớm xuyên qua song cửa sổ, sắc trời dần dần sáng tỏ.
Tống Chiêu mặc lại y phục xộc xệch cho ngay ngắn, khẽ xoa sau gáy đang sưng đỏ, cảm giác đau nhức như vừa bị ai đó giáng cho một đòn chí mạng.
Nàng không nhớ rõ lắm chuyện hoang đường đêm qua, nhưng sâu trong tiềm thức, nàng vẫn không quên mình đang giả nam, không quên mình là một kẻ ăn chơi trác táng. Nàng nhớ mang máng chính mình đã đè nam tử kia dưới thân, vừa dỗ dành hỏi tên, vừa hôn lên mặt, lên môi hắn, thậm chí còn gặm cắn da thịt nơi cổ và liếm mút xương quai xanh của người ta.
Cửu Minh, quả là một cái tên hay.
Ký ức dường như dừng lại ở khoảnh khắc nàng khen ngợi tên hắn, sau đó hoàn toàn trống rỗng.
Lư hương hình đầu sư tử bị đánh đổ trên sàn, tro hương vương vãi khắp nơi, Tống Chiêu trầm ngâm suy nghĩ. Đêm qua dường như họ vẫn chưa thực sự đi đến bước cuối cùng, ngoại trừ mắt cá chân bị đau, cơ thể nàng không có chỗ nào khó chịu. Nhưng nàng vốn chưa từng trải sự đời, chẳng hiểu rõ chuyện nam nữ hoan ái, thầm tính toán khi trở về phải tìm một nữ y kín đáo hỏi cho ra lẽ.
Tạm gác chuyện đó sang một bên, nàng nhớ lại vụ ám sát đêm qua, cảm giác hệt như bi kịch bảy năm trước tái hiện. Vở kịch đầy ẩn ý trên thuyền hoa và đám thích khách trong con hẻm nhỏ phía Tây thành, nhìn qua có vẻ chẳng liên quan, nhưng lại có thể tính kế nàng chuẩn xác đến vậy.
Thế nhân đều biết Thế tử Trung Dũng hầu thân thể yếu nhược, được nuông chiều từ bé, cả ngày chỉ biết đàn điếm chơi bời, chẳng làm nên trò trống gì. Kẻ nào lại mất công tính kế một tên ăn chơi trác táng như vậy?
Tống Chiêu đứng dậy vén màn phù dung, cúi xuống tìm đoản kiếm bị rơi dưới giường, chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân hỗn loạn đang tới gần. Nàng giật mình, nhanh chóng xoay người leo lên giường, buông rèm che kín.
Động tĩnh này đã đánh thức nam tử đang ngủ say, hắn nhanh như cắt từ bên gối rút ra một con dao nhỏ. Nhưng phản ứng của hắn vẫn chậm nửa nhịp, bị Tống Chiêu đoạt lấy, mũi đao lạnh lẽo chĩa thẳng vào yết hầu hắn.
"Đừng lên tiếng!" Tống Chiêu hạ lệnh, giọng điệu vô cùng lạnh lùng.
Cửu Minh nghe thấy giọng nàng thì ngẩn ra, mở đôi mắt mờ đục, lặng người hồi lâu mới ngoan ngoãn gật đầu. Thấy hắn biết điều, Tống Chiêu mới nhìn rõ con dao trong tay. Chính là đoản kiếm nàng đánh rơi đêm qua.
Tiếng bước chân ngoài cửa càng gần, Tống Chiêu nín thở. Mấy người vội vã đi ngang qua, một kẻ đứng lại do dự trước cửa một lát rồi cũng rời đi theo hành lang. Nàng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, sau vụ ám sát đêm qua, nàng gần như đã trở thành chim sợ cành cong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)