Bán Nguyệt Tán vốn là bí dược của hoàng thất Trần quốc, hắn đã tường tận về nó từ thuở nhỏ qua từng lời dạy bảo của mẫu thân. Nghe nói kẻ trúng độc này tuyệt đối không được gần nữ sắc. Vốn dĩ hoàng thất Trần quốc dùng nó để trừng phạt những kẻ bất trung, hạ độc rồi cố tình sắp xếp mỹ nữ vây quanh hầu hạ. Nếu kẻ đó có thể cắn răng chịu đựng nỗi đau như thiêu như đốt của dục hỏa thì mới có cơ hội giải độc. Nhưng thực tế, xưa nay chẳng mấy ai bước qua nổi cửa ải mỹ nhân và chốn ôn nhu hương đầy mê hoặc ấy.
Đôi mắt vốn đang đục ngầu của Cửu Minh hướng về phía cô nương đang hôn mê. Hắn từng tự tin rằng mình có thể chế ngự được bản thân, nhưng vừa rồi nếu không nhờ Tác Giang xuất hiện kịp thời, e rằng chính hắn cũng đã sa chân vào vũng lầy tình ái.
Cổ nhân quả thật nói không sai: Ôn nhu hương là nấm mồ của anh hùng.
Hoàng thất Trần quốc đúng là một lũ điên loạn. Đêm đó, hắn và Tác Đồ lần theo dấu vết tìm đến một ngôi nhà hoang phế thì không ngờ lại rơi vào phục kích. Điều này chứng tỏ hoàng thất Trần quốc vẫn còn hậu duệ, và việc rêu rao vở kịch "Hoàn Quân Minh Châu" chính là cái bẫy tinh vi dẫn dụ hắn đến.
Hắn vẫn còn quá sơ suất. Hậu duệ Trần quốc chắc hẳn đang theo sát nhất cử nhất động của hắn, thậm chí lúc này có lẽ vẫn đang rình rập truy bắt bên ngoài. Hiện giờ mắt hắn chưa khỏi hẳn, tuyệt đối không được phép lộ diện.
Cửu Minh gật đầu, cất lọ sứ xanh đi. Hắn lại hỏi Tác Giang làm sao tìm được nơi này, và chủ nhân của phủ đệ này rốt cuộc là ai? Ban đầu hắn định sau khi về kinh sẽ báo đáp gia đình này thật hậu hĩnh, nhưng giờ đây hắn nhận ra vị Thất cô nương này hành tung mập mờ, lại còn cưỡng ép ở chung phòng với hắn, tự làm vấy bẩn danh tiết bản thân, chắc chắn là có mưu đồ không đơn giản.
Tác Giang bẩm báo: “Tả hữu Ảnh vệ đều biết thuộc hạ có khinh công vượt trội lại giỏi truy vết, nên đã phái thuộc hạ đi trước đưa thuốc cho Điện hạ. Những người khác hộ tống Đường đại phu vẫn đang trên đường, sớm nhất là sáng mai sẽ tới. Tác Đồ có đưa cho thuộc hạ một tấm bản đồ, thuộc hạ cứ theo đó mà tìm đến đây.”
Hắn ta vốn là người có khinh công xuất chúng nhất trong đám Ảnh vệ. Đường đại phu vừa nghe Tác Đồ kể Điện hạ trúng độc đã hối thúc hắn ta ngày đêm không nghỉ để tới đây, gian khổ dọc đường không sao kể xiết.
“Vất vả cho ngươi rồi. Nhưng ngươi nói là theo bản đồ tìm tới đây sao?” Cửu Minh vẫn thấy khó hiểu.
Hắn nhớ rõ căn phòng đêm đó hắn ở không phải là nơi này. Tuy ở đây mắt hắn nhìn không rõ, nhưng hắn có thể cảm nhận được mình có thể tự do đi lại trong sân, người hầu kẻ hạ trong phủ đối đãi với hắn cực kỳ cung kính.
Thức ăn tinh tế đủ cả sắc hương vị, vải vóc y phục cũng thuộc hàng thượng phẩm mà thường dân chẳng thể dùng nổi. Thậm chí còn có một bà lão thường xuyên đến bắt mạch và sắc thuốc cho hắn hằng ngày.
“Thuộc hạ tìm theo vị trí trên bản đồ, nhưng nơi đó lại là một viện Nam Phong. Thuộc hạ đã âm thầm lục soát nhưng không thấy tung tích Điện hạ. Nghĩ chắc Tác Đồ nhớ nhầm vị trí, thuộc hạ liền lùng sục tất cả các tư gia quanh vùng đó và cuối cùng tìm thấy nơi này. Vẫn là chậm mất vài ngày, để Điện hạ phải chịu kinh động.”
“Tác Giang, ta tạm thời chưa thể rời khỏi đây. Ngươi hãy sắp xếp chỗ ở cho Đường đại phu trước, sau đó đi điều tra xem khoảng mười ngày trở lại đây, tại viện Nam Phong đó có xảy ra chuyện gì lạ thường hay không, nhớ ghi chép lại đầy đủ. Sau đó, điều tra kỹ xem chủ nhân thực sự của ngôi nhà này là ai, trong nhà có những ai và đang làm gì.”
“Thuộc hạ tuân lệnh!” Tác Giang dứt khoát nhận lệnh, định xoay người vọt ra cửa sổ.
“Khoan đã.” Cửu Minh gọi giật lại: “Lúc ngươi lẻn vào, tình hình bên ngoài thế nào?”
“Đông viện có người canh gác rất nghiêm ngặt, trong viện còn có hộ vệ và gia đinh. Xem bộ dạng và công phu của họ, có lẽ đều là quân lính xuất ngũ.”
Cửu Minh gật đầu tỏ ý đã hiểu, dặn dò thêm một câu: “Được rồi. Sau này cứ đúng giờ Hợi, sau tiếng cú kêu, nếu ta không mở cửa sổ thì tuyệt đối không được tùy tiện xông vào.”
Tác Giang nghe vậy thì sững sờ. Ảnh vệ truyền tin vốn dùng tiếng cú kêu mà? Sau đó, hắn ta mạnh dạn ngẩng đầu nhìn Thái tử Điện hạ một cái, chỉ thấy Điện hạ đang cúi đầu nhìn cô nương trên giường với ánh mắt sâu thẳm.
Tác Giang bỗng đỏ bừng mặt, lắp bắp: “Thuộc... thuộc hạ đã rõ.”
Nói xong, hắn ta biến mất nhanh như một cơn gió vào màn đêm.
Cửu Minh nhếch môi, bất lực lắc đầu. Hắn đổ một viên thuốc từ lọ sứ xanh chàm ra uống rồi khẽ nhắm mắt lại. Đợi đến khi dược tính phát tác, hắn mới từ từ mở mắt. Trước mắt hắn giờ đây, mọi thứ đã trở nên rõ ràng, tinh khôi.
Hắn cúi xuống, và lần này, hắn đã nhìn thấy rõ mồn một dung mạo của Tống Chiêu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



