Dưới ánh đèn mờ ảo, gương mặt yêu kiều của người thiếu nữ hiện ra rõ nét. Đôi mày thanh tú như trăng sao, gương mặt rạng rỡ tựa hoa đào, hàng mi dài cong vút như cánh bướm, còn đôi môi đỏ mọng lại thắm thiết như ráng chiều rực rỡ.
Cửu Minh có chút ngẩn ngơ, hắn không ngờ nữ tử này lại có dung mạo lay động lòng người đến thế.
Lúc này đây, nàng đang nằm yên bình trên sập, trút bỏ hoàn toàn vẻ phòng bị cùng sự sắc sảo thường ngày, tựa như một đóa hoa sen thanh nhã, lặng lẽ chìm vào mộng đẹp. Vẻ đẹp của nàng vừa mang nét thuần khiết chẳng nhuốm bụi trần, lại vừa cao ngạo như loài hoa "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn", pha lẫn chút điềm nhiên, tự tại với thế sự. Đó là một vẻ đẹp khiến lòng người nảy sinh ý muốn che chở, nhưng cũng đầy tôn nghiêm, chẳng thể tùy tiện khinh nhờn.
Cửu Minh lặng lẽ ngắm nhìn, thầm ghi tạc bóng hình ấy vào lòng. Hắn cúi người bế ngang nàng lên, đưa vào gian phòng bên trong rồi đặt nhẹ xuống chiếc giường lớn, sau đó ân cần kéo chăn đắp cho nàng.
Xong xuôi, hắn cũng nằm xuống cạnh nàng.
Cửu Minh vốn muốn điều tra xem kẻ đứng sau nàng là ai, tại sao lại muốn tiếp cận hắn. Là vì kẻ đó đã đoán ra thân phận thực sự của hắn, hay chỉ muốn kiểm chứng độc phát "Bán Nguyệt Tán" trong cơ thể hắn mà thôi?
Hắn vốn lớn lên trong gian khổ, từ nhỏ đã bị giam cầm trong căn phòng tối tăm, bị ép uống đủ loại độc dược lạ lùng, nên những loại thuốc thông thường chẳng thể làm gì được hắn. Hắn nhớ mẫu thân từng dặn rằng: "Bán Nguyệt Tán" chỉ cần không gần nữ sắc thì sẽ không sao, nhưng tại sao một đại phu tinh thông y thuật như Đường đại phu lại khẳng định trên đời này không có thuốc chữa dứt điểm?
Vừa lúc đó, người thiếu nữ đang ngủ say bỗng nhiên trở mình, vô tình hất chăn sang một bên.
Cửu Minh hơi nheo mắt, định đưa tay kéo chăn lại thì phát hiện một túi tiền rơi ra.
Túi tiền không quá cầu kỳ nhưng đường kim mũi chỉ vô cùng đều đặn, tỉ mỉ. Trên đó thêu một đóa hoa phù dung hồng sống động như thật, tỏa ra hương dược liệu thoang thoảng. Hắn mở ra kiểm tra, tuy không tìm thấy món đồ nào chứng minh thân phận, nhưng lại thấy mấy viên thuốc được gói ghém cẩn thận trong giấy dầu.
Hắn lấy một viên đưa lên mũi ngửi. Một mùi hương quen thuộc tỏa ra, dường như hắn đã từng gặp ở đâu đó nhưng nhất thời không thể nhớ ra nổi, đành gói lại rồi giấu vào trong ống tay áo. Số thuốc còn lại, hắn buộc vào túi tiền như cũ rồi đặt dưới gối nàng.
Nhìn nữ tử đang ngủ say, Cửu Minh do dự giây lát rồi cúi xuống, chậm rãi cởi bỏ lớp áo ngoài của nàng, tìm kiếm khắp các ống tay áo nhưng kết quả chỉ thấy một con dao găm nhỏ, ngoài ra không còn gì khác.
Hắn hơi thất vọng. Nhưng khi rút con dao ấy ra, Cửu Minh bỗng chốc sững sờ.
Lưỡi dao tỏa ra hơi lạnh thấu xương, sáng loáng như phủ sương tuyết, thân dao thon dài như dáng rắn, chuôi dao khắc những phù văn cổ xưa phức tạp nhưng lại vô cùng quen thuộc với hắn.
"Đây là... Nhận Sương sao?" Cửu Minh không dám tin vào mắt mình.
Thanh dao găm này là vật hắn vô tình có được tại hoàng lăng, vốn được rèn từ nghìn năm huyền thiết, sắc bén vô cùng, thổi tóc tóc đứt. Hắn đặt tên cho nó là "Nhận Sương" và luôn mang theo bên mình như vật bất ly thân.
Bảy năm trước, hắn gặp một thiếu niên trong cung, hai người vừa gặp đã thân, hắn liền tặng Nhận Sương làm quà gặp mặt cho người đó. Tại sao bây giờ nó lại nằm trong tay Thất cô nương?
Tầm nhìn trước mắt bắt đầu nhòa đi, hắn biết thời hạn nửa tuần trà đã đến. Cửu Minh lập tức thu lại dao găm, trả về vị trí cũ trong ống tay áo của nàng.
Đợi đến khi mắt không còn nhìn thấy gì nữa, hắn mới khẽ thở phào một tiếng, lặng lẽ nằm xuống bên cạnh Tống Chiêu. Hắn nhắm mắt lại, mặc cho bóng tối vô biên của màn đêm nuốt chửng lấy mình.
Ký ức thời niên thiếu như thủy triều cuồn cuộn ùa về trong tâm trí.
Trong cơn mê mang, hắn ngỡ như mình lại trở về năm mười ba tuổi ấy. Giữa mùa đông gió rét thấu xương, hắn vừa được đón ra khỏi hoàng lăng u tối để trở về cung, bước chân vào điện ngọc vàng son lộng lẫy để tham dự buổi cung yến long trọng.
Đó là lần đầu tiên hắn góp mặt trong một buổi yến tiệc hoàng gia. Trong khi các hoàng tử khác luôn có đám đông con cháu thế gia vây quanh nịnh bợ, thì hắn lại lẻ loi độc bước, đơn độc ngồi ở phía cuối, hứng chịu những ánh nhìn soi mói, dị nghị từ bốn phía.
Họ xì xào châm chọc hắn là kẻ "sống dở chết dở", phỉ báng xuất thân của hắn bằng những lời lẽ ác độc. Tuy là tiếng thì thầm, nhưng thực chất lại cố ý để tất cả lọt hết vào tai hắn.
Hắn cảm thấy toàn thân lạnh toát. Cung điện nguy nga tráng lệ này xem ra còn chẳng ấm áp bằng một gian mộ trong hoàng lăng. Nếu có thể, hắn chỉ muốn lập tức rời cung để trở về nơi ấy. Thực ra, sống một mình ở hoàng lăng cũng không có gì không tốt, hắn có thể tự do đọc sách, luyện kiếm, hay ngồi trên mái nhà ngắm sao trời, chẳng cần bận tâm có ai mỉa mai mình hay nhục mạ mẫu thân mình nữa.
Nhân lúc thay y phục, hắn lặng lẽ rời khỏi điện lớn ồn ào, một mình bước lên đài cao.
Dưới màn đêm, muôn vàn ánh đèn như ngàn vì sao rơi xuống mặt đất, điểm tô cho cả hoàng thành vẻ rực rỡ lung linh. Những mái hiên cong vút như chạm tới dải ngân hà, đẹp tựa chốn bồng lai tiên cảnh. Hắn đứng lặng yên nhìn cảnh phồn hoa trước mắt, nhưng sâu trong lòng lại dâng lên nỗi cô đơn và hiu quạnh khó lòng diễn tả.
“Này, cẩn thận kẻo ngã đấy!” Một thiếu niên bỗng từ đâu vội vã chạy tới, nắm lấy ống tay áo kéo hắn lại. Thiếu niên ấy môi hồng răng trắng, đôi mắt trong veo như chứa đựng cả tinh cầu, lấp lánh nét ngây thơ và linh động.
Đêm đó trên đài cao, hai người vai kề vai đứng đó, tưởng như cả thế giới đều nằm dưới chân mình. Họ đàm đạo đủ chuyện, từ những nhân vật phong lưu trong sử sách đến những mưu kế thao lược trong binh pháp, từ tư thế hiên ngang trên trường bắn đến khói lửa chiến tranh nơi biên thùy xa xôi. Từ cổ chí kim, từ văn đến võ, dường như có nói cả đêm cũng không hết chuyện.
Giọng nói của thiếu niên lúc trầm lúc bổng, mỗi lời thốt ra đều mang theo khát vọng và hoài bão vô tận. Trái tim hắn cũng bị ngọn lửa nhiệt huyết ấy thắp sáng, đánh thức những ước mơ và mong đợi đã ngủ vùi bấy lâu sâu tận đáy lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)