Tống Chiêu chỉ cảm thấy trời đất trước mắt đảo điên, thân thể chẳng thể nào tự chủ mà đổ rạp về phía trước. Đến khi nàng hoàn hồn lại thì cả người đã nằm gọn trong lồng ngực ấm áp của Cửu Minh.
Gò má nàng áp sát vào lồng ngực vững chãi, bên tai là nhịp tim đập mạnh mẽ đầy nam tính, chóp mũi thoang thoảng mùi thảo dược thanh khiết vương trên y phục hắn. Tim Tống Chiêu chợt đập loạn nhịp, ngay cả hơi thở cũng trở nên dồn dập, bất ổn.
Nàng hốt hoảng chống tay muốn thoát khỏi vòng tay ấy, nhưng đôi bàn tay lại bị hắn nhẹ nhàng giữ chặt. Ngón tay hắn thon dài mà mạnh mẽ, đầu ngón tay mang theo hơi nóng bỏng khẽ siết lại, bao trọn lấy đôi tay nhỏ bé của nàng. Lực đạo không hề mạnh, nhưng lại tựa như bị niệm chú định thân, khiến nàng nhất thời tê liệt, chẳng thể cử động.
Ánh mắt nàng không tự chủ được mà rơi vào đôi môi mỏng của hắn, cảnh tượng cuồng nhiệt đêm đó cứ thế tái hiện mồn một trong tâm trí. Hơi thở nàng bắt đầu gấp gáp, lồng ngực phập phồng, đôi gò má càng lúc càng nóng bừng như lửa đốt.
Trong lòng nàng đột nhiên dâng lên một khao khát khó gọi tên, tựa như đang bị thiêu đốt giữa một biển lửa âm ỉ. Mọi thứ xung quanh dần trở nên mờ ảo, chỉ còn lại bản năng thôi thúc nàng tiến gần hơn đến người trước mặt, như kẻ sắp chìm cố nắm lấy cọc gỗ cứu mạng duy nhất.
Một ý nghĩ hoang đường tràn ngập tâm trí, gào thét đòi bùng phát. Ngón tay nàng khẽ run rẩy, vô thức túm chặt lấy vạt áo của Cửu Minh.
“Ưm...” Cửu Minh khẽ rên rỉ một tiếng, hắn nắm lấy bàn tay đang làm loạn trên người mình nhưng không hề buông ra. Đôi mắt hắn xuyên qua lớp sương mù trắng đục nhìn bóng người mờ ảo trước mặt, khẽ hỏi: “Cô nương... nàng sao vậy?”
Tống Chiêu dường như chẳng nghe thấy gì, cả cơ thể nàng mềm nhũn tựa vào hắn, như thể bao nhiêu sức lực đều đã tan biến sạch sành sanh.
Nhận ra sự bất thường của nàng, Cửu Minh nhanh chóng xoay người, bế bổng nàng đặt lên giường. Động tác của hắn dứt khoát nhưng vô cùng cẩn trọng vì sợ làm nàng đau. Khi ngón tay vô tình chạm vào làn da trần mịn màng của nàng, luồng nhiệt nóng bỏng truyền đến khiến tim hắn thắt lại. Hắn khẽ gọi: “Thất cô nương?”
“Thất cô nương?” Cửu Minh lo lắng gọi thêm lần nữa, thấy nàng không phản ứng, hắn lập tức hướng ra cửa quát lớn: “Người đâu! Thường Thanh!”
Thế nhưng, bên ngoài tuyệt nhiên không có một tiếng trả lời, không gian tĩnh lặng đến mức tưởng chừng như không khí cũng đã đông cứng lại. Chân mày Cửu Minh nhíu chặt, sự nghi ngờ trong lòng dường như đã tìm được lời giải đáp.
Lúc này, Tống Chiêu vô thức đáp lại một tiếng rên khẽ, tay nàng nắm chặt lấy tay áo hắn, đứt quãng gọi tên: “Cửu Minh... Cửu Minh...”
Giọng nàng nhỏ dần, tựa như tiếng thì thầm bên tai.
Tiếng gọi ấy tinh tế dịu dàng, giống hệt ánh nến trong đêm đầu tiên họ gặp gỡ, lúc sáng lúc tối, khuấy động tâm can người ta giữa bóng đêm mịt mùng.
Hơi thở Cửu Minh bỗng trở nên dồn dập, luồng nhiệt khí bị kìm nén bấy lâu lại một lần nữa trỗi dậy. Hắn không tự chủ được mà cúi xuống gần hơn, dù tầm nhìn mờ mịt nhưng vẫn cảm nhận được hơi thở ấm áp của nàng ngay sát bên mình.
Sự chủ động bất ngờ ấy khiến Cửu Minh không kịp phản ứng, đôi môi nàng đã nhẹ nhàng áp lên môi hắn. Cảm giác ấy mềm mại, ngọt ngào và có chút ẩm ướt se lạnh, tựa như giọt sương mai đọng mật hoa rơi xuống giữa ngày xuân.
Cả cơ thể Cửu Minh cứng đờ, trong đôi mắt xám đục chợt lóe lên một cảm xúc phức tạp. Có kinh ngạc, có cả sự kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng tìm thấy lối thoát. Hắn không đẩy nàng ra, trái lại còn siết chặt lấy nàng, kéo nàng vào lòng như muốn hòa tan nàng vào máu thịt mình. Hắn cúi đầu nhắm nghiền mắt, đôi môi mỏng hé mở, bắt đầu đáp lại nụ hôn sâu sắc và nồng nhiệt ấy.
Hơi thở của hai người quấn quýt lấy nhau, không gian ngập tràn mùi hương ái muội khiến người ta choáng váng, tưởng như thời gian đã ngừng trôi trong khoảnh khắc này.
“Hu...hu...hu...”
Tiếng chim cú kêu bất chợt vang lên ngoài cửa sổ. Cửu Minh giật mình mở mắt, ngón tay hắn hơi dùng lực ấn vào sau gáy Tống Chiêu, khiến nàng lịm đi trong vòng tay hắn.
Đúng lúc đó, một bóng đen thoắt một cái đã nhảy từ cửa sổ vào trong phòng.
Kẻ vừa tới vận bộ đồ dạ hành đen tuyền, ôm sát thân hình cao lớn vạm vỡ, hoàn toàn hòa làm một với màn đêm. Bước chân hắn nhẹ tênh như u linh, không phát ra nửa tiếng động. Ánh mắt sắc sảo quét qua một lượt rồi dừng lại trên người cô nương đang nằm trên giường, thoáng qua vẻ kinh ngạc rồi nhanh chóng thu lại.
“Tả Ảnh Vệ Tác Giang, bái kiến Thái tử Điện hạ! Thuộc hạ đến muộn, xin Điện hạ thứ tội.”
Tác Giang dứt khoát quỳ sụp xuống trước mặt Cửu Minh để thỉnh tội.
Cửu Minh phất tay ra hiệu cho hắn đứng dậy, rồi quay đầu nhìn Tống Chiêu đang hôn mê sâu. Khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười đầy ý vị. Nếu Thất cô nương biết hắn chính là Thái tử Đại Lương, chẳng biết nàng sẽ có phản ứng ra sao? Liệu có còn nằng nặc đuổi hắn đi nữa không?
Tác Giang có chút không hiểu. Hắn ta vốn không phải là người thường trực bên cạnh Điện hạ, lần này xảy ra biến cố đột ngột mới từ kinh thành khẩn cấp tìm tới. Hắn ta từng nghe đồn Điện hạ vốn lạnh lùng không gần nữ sắc, chẳng biết cô nương kia có vị trí thế nào trong lòng ngài ấy. Nghĩ vậy, hắn ta không nhịn được mà hơi nghiêng người muốn nhìn rõ hơn, nhưng tầm mắt ngay lập tức bị Điện hạ lạnh lùng che khuất.
“Trên người ngươi có mang theo thuốc mê không?” Cửu Minh lạnh nhạt hỏi.
“Có ạ.” Là Ảnh vệ hoàng gia, sao có thể thiếu những thứ này. Tác Giang vừa nói vừa lấy ra một lọ sứ đỏ từ trong ống áo: “Thuốc này chỉ cần một viên là có thể khiến người ta ngủ say suốt ba canh giờ không tỉnh.”
Cửu Minh nhận lấy viên thuốc, khẽ bóp cằm để Tống Chiêu hé môi rồi đưa thuốc vào. Hắn im lặng quan sát một lát, thấy nàng quả thực đã ngủ sâu không còn phản ứng gì mới hoàn toàn yên tâm.
“Tác Giang? Ngươi là đệ đệ của Tác Đồ sao? Tác Đồ đâu rồi? Vết thương có nặng lắm không?”
Ngày ấy khi hắn bị trọng thương, chính Tác Đồ đã liều chết hộ giá, đưa hắn thoát khỏi vòng vây trùng điệp.
Tác Giang cung kính đáp: “Đa tạ Điện hạ quan tâm. Ca ca của thần bị một đao đâm vào bụng, đùi cũng trọng thương. Đường đại phu nói cũng may giữ được mạng già, chỉ cần tịnh dưỡng vài tháng là sẽ bình phục, xin Điện hạ cứ yên tâm ạ.”
Nói đoạn, hắn ta nhe hàm răng trắng nhởn, gương mặt hiện rõ vẻ chất phác.
“Đường đại phu còn gửi thuốc cho Điện hạ. Ông ấy nói Điện hạ trúng phải Bán Nguyệt Tán, loại thuốc này chỉ có thể tạm thời kìm hãm độc tính phát tác chứ không thể trị tận gốc. Ông ấy vẫn đang dốc sức tìm phương thuốc giải.”
Tác Giang lại lấy từ trong lòng ngực ra một lọ sứ màu xanh chàm đưa cho Cửu Minh: “Đường đại phu dặn rằng, sau khi uống thuốc này, Điện hạ có thể nhìn rõ vạn vật trong vòng nửa tuần trà. Nếu ngài cần viết thư hay xử lý quân cơ khẩn cấp thì phải tranh thủ khoảng thời gian ngắn ngủi này.”
“Bán Nguyệt Tán sao?” Cửu Minh lặp lại cái tên, ánh mắt chìm vào suy tư.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



