Tống Chiêu thấy vậy cũng giật mình. Nàng muốn ép hắn nói thật nhưng không hề muốn hắn bị thương. Thấy hắn thảm hại như vậy, lòng nàng không khỏi trào dâng nỗi áy náy. Nàng vội vàng tiến lên đỡ lấy cánh tay hắn: “Ngài chảy máu rồi! Đừng cử động, để ta xem!”
Nàng nhẹ nhàng vén những sợi tóc lòa xòa trên trán hắn, quả nhiên thấy một vết thương dài và hẹp đang không ngừng rỉ máu, xung quanh còn dính vài mảnh sứ vụn.
Tống Chiêu vội lấy chiếc khăn tay trong ống áo, lau sạch những mảnh vụn xung quanh rồi nhẹ nhàng ấn lên vết thương của hắn để cầm máu, miệng không quên trấn an: “Xem ra vết thương không quá sâu, nhưng phải xử lý ngay mới được!”
Thường Thanh nhanh chóng mang hộp thuốc đến. Tống Chiêu nhận lấy, đặt lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Nàng mở hộp, lấy ra gạc sạch, thuốc bột và nước ấm. Động tác của nàng tuy chưa thực sự thành thạo nhưng vô cùng tỉ mỉ và cẩn thận.
Cửu Minh luôn giữ im lặng, nhắm nghiền đôi mắt và khẽ ngẩng đầu để mặc nàng sắp đặt. Dù không nhìn thấy, nhưng hắn dường như cảm nhận được sự tập trung cao độ và từng cử chỉ dịu dàng của nàng dành cho mình.
Nàng rốt cuộc là hạng nữ tử thế nào? Mới vừa rồi còn đối chọi gay gắt, chẳng chịu thua kém ai, đối mặt với bao lần thăm dò của hắn đều có thể hóa giải khéo léo, thậm chí còn âm thầm phản công một đòn khiến hắn buộc phải dùng đến hạ sách này.
Vậy mà lúc này, nàng lại chẳng màng hiềm khích cũ mà tận tình xử lý vết thương cho hắn. Nàng là người có trái tim sắt đá, nhưng cũng chính là người có lòng dạ mềm yếu tựa tơ lụa.
Đầu mũi hắn thoảng qua một mùi hương thanh khiết, tựa như hương trái cây ngọt lịm xen lẫn vị nhụy hoa thanh mát. Theo mỗi cử động gần gũi của nàng, mùi hương ấy cứ thế xộc thẳng vào khứu giác hắn. Cảm giác này giống hệt đêm đó, mùi hương tỏa ra từ da thịt nàng khi đôi bên đang chìm trong cơn mê đắm.
Trong cơ thể hắn, một luồng hơi ấm bất chợt dâng cao, từng chút một như đâm vào trái tim. Hai tay giấu trong ống áo không kìm được mà cấu chặt lấy đùi để giữ tỉnh táo.
Mảnh bát đĩa vỡ trong sảnh đã được dọn dẹp sạch sẽ, nha hoàn và tiểu tư đều biết ý lặng lẽ lui xuống. Cánh cửa từ từ khép lại, tiếng bước chân lộn xộn dần xa khuất, cả bên trong lẫn bên ngoài căn phòng nhất thời rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.
Tống Chiêu dùng khăn ướt lau trán cho hắn, động tác của nàng cực kỳ nhẹ nhàng, ngón tay mềm mại mang theo hơi ấm từng chút một gột rửa vết máu. Nàng khẽ cúi đầu, vài lọn tóc mây vô tình rũ xuống trước ngực, theo nhịp tay của nàng mà lướt qua gò má hắn, mang lại cảm giác tê dại khó tả.
Hắn cố gắng kiềm chế bản thân, từ từ mở mắt, mong muốn nhìn rõ dung mạo người trước mặt. Tuy nhiên, tầm nhìn vẫn chỉ là một khoảng mơ hồ, hắn chỉ có thể lờ mờ phân biệt được sắc đỏ rực rỡ từ tà váy của nàng, dáng người thanh mảnh và một khuôn mặt trắng ngần.
Phát hiện hắn mở mắt, Tống Chiêu khẽ hỏi: “Đau không?”
“Không đau.”
Cửu Minh cụp mắt, trong cơn mê ảo, hắn thấy tà váy đỏ của nàng và vạt áo đen của mình đang chồng lên nhau. Theo từng động tác, tua rua dài của miếng ngọc bội bên hông nàng quấn lấy y phục hắn, tựa như hai đám mây đang hòa quyện vào làm một. Lúc này, tiếng sột soạt của y phục cọ xát vào nhau bỗng trở nên đầy ám muội bên tai.
Ánh nến lay động, in bóng hai người lên khung cửa sổ, lúc ẩn lúc hiện.
Tâm trí Cửu Minh tựa như con ngựa hoang mất cương, chẳng thể nào tự chủ được nữa. Luồng nhiệt khí trong lòng như ngọn lửa bùng cháy, dù có cố gắng đè nén thế nào cũng không thể dập tắt. Hắn thầm tự hỏi, tại sao mỗi khi đối mặt với vị Thất cô nương này, bản thân lại luôn nảy sinh những thôi thúc khó nói đến vậy?
Ngoài cửa sổ, tiếng gió lướt qua mang theo hơi lạnh, nhưng chẳng thể làm dịu đi những đợt sóng lòng đang cuộn trào.
Cùng lúc đó, lòng Tống Chiêu cũng chẳng yên ổn là bao. Cơn nóng bức trong người nàng vốn đã âm ỉ từ trước, khi chạm vào Cửu Minh lại càng trở nên dữ dội. Nàng cố gắng giữ bình tĩnh để băng bó xong xuôi mới khẽ thở phào, dặn dò: “Xong rồi, mấy ngày tới đừng để vết thương chạm nước, phải cẩn thận một chút.”
Cửu Minh khẽ gật đầu: “Đa tạ cô nương.”
Nghe lời cảm ơn, lòng Tống Chiêu thoáng chút ấm áp, nhưng nàng vẫn không nhịn được mà lẩm bẩm: “Không cần khách sáo. Mắt công tử không nhìn thấy, sau này đi lại cứ gọi Thường Thanh đỡ một tay, đừng để ngã nữa.”
Khóe môi Cửu Minh khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt nhưng không đáp lời.
Tống Chiêu vì đang chịu đựng sự giày vò trong lòng nên cũng chẳng nhận ra lời dặn của mình có gì không ổn – rõ ràng nàng vừa muốn đuổi người ta ra khỏi phủ, vậy mà giờ lại quan tâm xem người ta có ngã hay không.
Nàng dọn dẹp hộp thuốc rồi ngẩng đầu nhìn hắn. Thấy hắn cụp mi mắt, nét sắc sảo ban nãy đã biến mất, thay vào đó là vẻ dịu dàng hiếm thấy cùng sự tĩnh lặng gần như ngoan ngoãn, lòng nàng bỗng dâng lên một cảm xúc phức tạp, tựa như bị thứ gì đó khẽ lay động, mềm mại vô cùng.
Cảm giác ấy giống như làn gió xuân lướt qua mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lăn tăn khiến nàng bối rối. Nàng nhanh chóng dời tầm mắt, đầu ngón tay vô thức mân mê mép hộp thuốc để đè nén sự xao động khác thường.
“Vậy… vậy thì…” Tống Chiêu định nói gì đó để phá vỡ bầu không khí, nàng đang phân vân không biết có nên giữ hắn lại không.
“Thất cô nương, tại hạ không nói dối, ta quả thật không nhớ chuyện trước kia.”
Cửu Minh bộc bạch thẳng thắn. Tưởng nàng ấp úng là vì muốn dò hỏi thân thế, hắn chân thành nói: “Cô nương đã bao dung cho ta ở lại đây mấy ngày đã là nhân từ hết mức, ta thực sự không dám làm phiền phủ thượng thêm nữa.”
Cửu Minh mò mẫm định đứng dậy, nhưng vô tình chạm vào một đôi tay mềm mại. Đôi tay ấy dường như hốt hoảng muốn hất ra, nhưng vì không đứng vững nên lại lập tức đẩy hắn ngã nhào xuống chiếc sập nhỏ phía sau.
Tống Chiêu chỉ thấy trước mắt hoa lên, cả người nàng đã nằm gọn trong lồng ngực của Cửu Minh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


