Trong lúc cấp bách, giọng điệu của Tống Chiêu mang theo một chút trách móc khó nhận ra, như thể đang oán giận, lại như thể đang cố che giấu sự hoảng loạn đang cuộn trào trong lòng. Ánh nến lung linh đêm đó và tiếng mưa rơi xào xạc bất chợt ùa về trong tâm trí nàng như thủy triều dâng.
Đôi má nàng càng lúc càng nóng bừng, trái tim cũng theo đó mà xao động, một cảm xúc bí ẩn cứ thế trào dâng khiến nàng vừa thẹn vừa giận, chẳng tài nào bình tĩnh lại được. Nàng vô thức cầm lấy chén trà đã rót sẵn trên bàn, uống một hơi thật mạnh, cố dùng sự mát lạnh của nước trà để dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt tâm can. Tuy nhiên, cái nóng bỏng ấy dường như lan tỏa từ tận đáy lòng, khiến ngay cả đầu ngón tay nàng cũng khẽ run rẩy.
Nàng lấy tay làm quạt, nhanh chóng quạt vài cái cho mình, hy vọng có thể xua đi những hình ảnh ái ân cứ hiện mồn một trong đầu. Nhưng chúng lại như đã bén rễ sâu xa, không những không mất đi mà trái lại càng lúc càng rõ nét: chiếc giường chạm khắc tinh xảo, bức màn hoa phù dung rủ thấp, thân hình cao lớn vững chãi của nam nhân và cả tiếng thở dốc trầm thấp đầy ái muội.
Động tác của nàng bắt đầu lộ vẻ hoảng loạn, hơi thở trở nên dồn dập, tầm mắt bỗng nhiên nhòe đi.
Cửu Minh tuy không nhìn thấy nhưng dường như cảm nhận được sự khác lạ của nàng. Hắn khẽ nghiêng đầu, giọng điệu mang theo vài phần quan tâm: “Cô nương thấy nóng sao? Có cần ta mở cửa sổ cho thoáng khí không?”
“Không cần.” Tống Chiêu lắc đầu, muốn nhanh chóng kết thúc chuyện này nên dứt khoát hỏi: “Cửu Minh có phải là tên thật của công tử không?”
Cửu Minh khẽ cau mày, vẻ mặt lộ rõ sự mơ hồ: “Cô nương đừng trách, quả thật ta không nhớ rõ. Chỉ nhớ… sáng hôm đó, cô nương dặn ta không được lên tiếng, lẽ nào ngoài cửa có nguy hiểm gì sao?”
Tống Chiêu nghe ra lời nói của hắn mang ý tránh né, lòng càng thêm nghi hoặc nhưng nàng cũng không vội truy hỏi, chỉ khẽ gật đầu đáp: “Công tử đã không muốn nói nhiều, ta cũng chẳng tiện hỏi sâu. Vết thương của ngài cũng đã gần lành rồi, sáng mai ngài cứ tự mình rời đi thôi.”
Nàng muốn thử xem Cửu Minh có đủ can đảm để tự mình rời khỏi biệt viện hay không. Cái gì mà không nhớ, loại lời nói dối vụng về này nàng tuyệt đối không tin. Hắn mang khí thế bức người, không phải công tử quyền quý thì cũng là thiếu chủ gia tộc phú thương. Còn việc tại sao hắn lại xuất hiện ở Kính Hoa Lâu với thương tích đầy mình, nàng cũng chẳng buồn bận tâm nữa. Bí mật của các gia tộc lớn nhiều vô kể, đêm đó chẳng phải chính nàng cũng vô tình lạc bước vào đó sao.
Tống Chiêu đã quyết, nàng không muốn ở lại thêm một khắc nào nữa, lập tức đứng dậy bước ra ngoài. Trong lòng nàng thầm đếm bước chân: “Một bước, hai bước, ba bước…”
“Thất cô nương, xin dừng bước.” Ngay khi nàng đếm đến bước thứ mười, người phía sau cuối cùng cũng gọi nàng lại.
Tống Chiêu khẽ nhếch môi, một chân đã bước ra khỏi cửa, quả nhiên hắn không nhịn được nữa rồi. Nàng cảm nhận được trong giọng điệu níu kéo kia dường như có chút gì đó đang nghiến răng nghiến lợi.
Nàng quay đầu lại, thu lại nụ cười, bình thản hỏi: “Công tử còn chuyện gì sao?”
Sự bối rối mà nàng tưởng tượng không hề xuất hiện trên mặt Cửu Minh, cũng chẳng có vẻ gì là khó xử. Hắn chỉ khẽ gật đầu, hành một lễ chắp tay vô cùng tao nhã và uyển chuyển, giọng điệu chậm rãi chân thành: “Mấy ngày nay đa tạ Thất cô nương đã hết lòng chiếu cố. Mong cô nương cho biết danh tính, nếu có ngày nào đó nhớ lại thân thế, nhất định ta sẽ tìm đến tạ ơn.”
Căn phòng lại chìm vào yên lặng, chỉ có ánh nến khẽ lay động kéo dài bóng hình hai người, khiến khoảnh khắc này trở nên chậm chạp và nặng nề.
Mãi lâu sau, Tống Chiêu mới khẽ thở hắt ra, đè nén trái tim đang xao động, lạnh nhạt đáp: “Công tử không cần khách sáo, ta làm ơn không cầu báo đáp. Ngài cứ coi như đây là một giấc mộng, bước ra khỏi cửa rồi thì hãy quên sạch đi, coi như chúng ta chưa từng gặp mặt. Công tử bảo trọng.”
Nàng đã đánh giá thấp Cửu Minh. Nàng vốn tưởng hắn đang mù lòa, dùng kế khích tướng ép hắn rời đi thì hắn sẽ phải thỏa hiệp, không ngờ hắn lại cứng đầu đến vậy. Chiêu "lùi một bước tiến hai bước" này của hắn phải chăng là đang đánh cược rằng nàng sẽ mềm lòng?
Nhưng hắn cược sai rồi. Nàng không hề mềm lòng. Nếu nói về sự cứng rắn, chẳng ai qua được Tống Chiêu nàng. Hơn nữa, một kẻ đầy bí mật và che giấu như hắn, tốt nhất nên "kính nhi viễn chi".
“Tại hạ… tiễn cô nương.” Cửu Minh nói.
Tống Chiêu nhìn hắn thật sâu, cười không thành tiếng. Hắn đã đổi cách xưng hô từ "ta" sang "tại hạ" rồi sao? Đã biết nhìn nhận thời thế, không còn ra oai với nàng nữa sao? Hừ! Một kẻ sa cơ lỡ vận thì lấy đâu ra khí phách nữa chứ. Nàng tức giận quay người đi thẳng ra ngoài, hoàn toàn quên mất Cửu Minh đang mù và cũng chẳng kịp ngẫm nghĩ ý nghĩa sâu xa của câu “tiễn cô nương”.
Đột nhiên, phía sau truyền đến tiếng “xoảng” của bát đĩa rơi vỡ tan tành.
Tống Chiêu giật mình quay lại, chỉ thấy Cửu Minh đã ngã vật xuống đất. Thức ăn và chén đĩa trên bàn rơi vãi lung tung, mảnh sứ và nước canh vương khắp sàn nhà, chiếc ghế bên cạnh cũng đổ nghiêng ngả. Một cảnh tượng hỗn loạn vô cùng.
Miệng nói không sao nhưng Cửu Minh lại đưa tay sờ lên trán. Đầu ngón tay hắn chạm phải một thứ chất lỏng ấm nóng, trơn trượt. Hắn hơi khựng lại, rụt tay về đưa lên mũi ngửi, liền nhận ra mùi máu tanh nồng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


