Vào giờ Tuất ba khắc, Tống Chiêu vận bộ váy lụa đỏ thắm, lặng lẽ xuất hiện tại biệt viện nằm sâu trong hẻm Phù Dung.
Căn biệt viện này được nàng mua lại dưới danh nghĩa Thiếu đông gia của Vĩnh An Đường. Để che mắt thế gian, mỗi khi tới đây nàng đều rũ bỏ nam trang, vận lên mình xiêm y nữ nhi. Sở dĩ chọn hẻm Phù Dung là bởi nơi này vừa gần Hầu phủ, lại đa phần là tư dinh của các phú thương, quanh năm vắng vẻ, người qua kẻ lại thưa thớt.
Đúng là "đại ẩn ẩn ư thị", hẻm Phù Dung chính là nơi ẩn mình lý tưởng nhất giữa chốn phồn hoa.
Tống Chiêu sắp xếp cho đệ đệ dưỡng bệnh tại đây. Mỗi tháng, Vu y sẽ tới ở lại vài ngày để châm cứu và thay thuốc. Năm đó, chính Vu y đã dùng từng thang thuốc quý kéo Tống Yến từ quỷ môn quan trở về. Vết thương trên người hắn tuy đã lành lặn, nhưng người vẫn cứ hôn mê sâu. Suốt những năm qua, nàng đã lật tung mọi cổ tịch, dùng đủ phương thuốc nhưng hắn vẫn chẳng có dấu hiệu tỉnh lại.
Biệt viện được chia làm hai khu Đông – Tây. Đông viện là nơi Tống Yến tĩnh dưỡng, còn Tây viện dành cho Cửu Minh ở tạm.
Tống Chiêu vội vã rảo bước về phía Đông viện, chợt bắt gặp dưới ánh trăng mờ ảo một bóng hình áo trắng tinh khôi đang lặng lẽ đứng dưới giàn hoa. Những ngón tay thon dài của người đó nhẹ nhàng mơn trớn cánh hoa phù dung, cánh hoa kép màu son thắm bị vò nát trong kẽ tay, rồi lại bị người đó bẻ cành đưa lên mũi hít hà, đôi môi mỏng gần như chạm vào nhụy hoa đang run rẩy, tựa như đang đắm chìm trong hương sắc của hoa.
Đôi mắt người đó bị che khuất bởi một dải lụa trắng như tuyết, mái tóc dài nửa búi nửa xõa, được buộc hờ bằng một sợi lụa đỏ. Áo lót bằng lụa mỏng khoác hờ hững trên vai, dây thắt lưng buông lơi nơi vòng eo, đôi chân trần không giày tất cứ thế đứng trên con đường sỏi đá. Bên cạnh là ao cá nhỏ trong vắt phản chiếu ánh trăng, những con cá chép đủ màu vẫy đuôi bơi lội, thỉnh thoảng lại nhô đầu lên mặt nước, khuấy động cả một vùng không gian tĩnh mịch.
Gió nhẹ lướt qua mang theo hương hoa thoang thoảng, Tống Chiêu không kìm được mà dừng bước, ngẩn ngơ ngắm nhìn bóng hình dưới trăng ấy, trong phút chốc tưởng như tiên nhân giáng thế.
Nàng thầm kinh ngạc, Cửu Minh dù có mù hai mắt nhưng vẫn đẹp đến nhường này, nếu ở lại Kính Hoa Lâu chắc chắn sẽ là bậc đầu bảng. Đáng tiếc là không tra ra được lai lịch, với dung mạo thoát tục này, nàng hoàn toàn có thể chuyển tay tặng người để kiếm một khoản hời lớn.
"Công tử, sao ngài lại ra ngoài mà không mang giày thế này?"
Lúc này, một tiểu tư hớt hải chạy đến, tay bưng theo quần áo giày tất. Ngẩng đầu thấy Tống Chiêu cùng nha hoàn đứng trong sân, hắn ta vội tiến lên hành lễ: "Thường Thanh bái kiến Thất tiểu thư."
Gia nhân trong biệt viện chỉ biết chủ nhân căn nhà này họ Diệp, còn vị tiểu thư thường xuyên lui tới là muội muội ruột của chủ nhân – Diệp Thất tiểu thư.
Tống Chiêu phất tay, liếc nhìn Cửu Minh rồi dặn dò tiểu tư: "Hầu hạ công tử cho tốt, nếu làm tốt sẽ có thưởng, bằng không có chút sai sót nào, ta sẽ hỏi tội ngươi."
Dặn xong, nàng chẳng buồn để mắt đến Cửu Minh thêm nữa mà vội vã rời đi.
"Tiểu thư xin dừng bước!" Cửu Minh đột ngột lên tiếng. Chẳng màng đường xá dưới chân ra sao, hắn cứ thế theo hướng giọng nói mà bước về phía Tống Chiêu, kết quả là "ùm" một tiếng ngã nhào xuống ao cá.
Tiểu tư hốt hoảng kêu lên một tiếng, vội vàng nhảy xuống nước vớt người lên.
Tống Chiêu nghe tiếng động quay đầu lại, thấy Cửu Minh ướt sũng như chuột lột bò từ ao lên, tóc tai quần áo bết bát nhưng vẫn cố mò mẫm về phía nàng, miệng không ngừng hỏi: "Thất tiểu thư đâu? Nàng đi rồi sao?"
Tống Chiêu thấy vậy chỉ ngỡ bà đang lo lắng cho bệnh tình của đệ đệ mình. Những năm qua Vu y đã tận tâm tận lực vì Tống Yến nên nàng không nghĩ ngợi gì thêm, vội chào hỏi bà rồi bước vào nội thất.
Bên trong, một nam tử nằm tĩnh lặng trên giường, vóc dáng thanh mảnh, dung mạo giống Tống Chiêu đến tám phần, đôi mắt nhắm nghiền như đang chìm vào giấc ngủ dài.
"A Yến, tỷ đến thăm đệ đây. Đến muộn mất mấy ngày, đệ đừng trách tỷ nhé. Gần đây đệ thấy thế nào rồi?"
Tống Chiêu ngồi xuống cạnh giường, đưa tay khẽ chạm lên trán hắn.
"Mấy ngày trước, tỷ chạm trán một nhóm thích khách dùng đao của Trần quốc. Đã bảy năm rồi, kẻ thù của chúng ta cuối cùng cũng lộ diện. Lần này tỷ tuyệt đối không để chúng kết án qua loa như trước nữa. Kẻ đứng sau, bất kể là tàn dư Trần quốc hay là ai khác, dù có phải đào sâu ba thước tỷ cũng sẽ tìm ra bằng được để báo thù cho đệ."
"Còn nữa, Tề thị ở Hầu phủ đang muốn mưu đoạt vị trí Thế tử, định sắp xếp cho biểu muội nhà họ Vạn và họ Khương vào phủ, nhưng tỷ vẫn đối phó được. Tỷ nghĩ, nếu A Yến tỉnh táo chắc chắn cũng chẳng thèm để mắt đến họ. Đệ yên tâm, những người đệ không thích tỷ sẽ không cưới về đâu. Đợi đệ tỉnh lại, tỷ sẽ giúp đệ chọn một người vừa ý, rước về làm Thế tử phu nhân, rồi sinh cho tỷ một đứa cháu nhỏ thật đáng yêu..."
Một lúc lâu sau, Tống Chiêu mới bước ra khỏi phòng với đôi mắt đỏ hoe.
Sở Sở đưa cho nàng chiếc khăn tay, nhỏ giọng an ủi: "Tỷ đừng buồn, muội và sư phụ gần đây lật xem cổ tịch đã thấy ghi chép về Cửu Diệp Linh Chi, có lẽ thứ này sẽ chữa khỏi cho Yến ca ca."
Sở Sở là đứa trẻ tội nghiệp được Trung Dũng Hầu nhận nuôi từ bé. Tống Chiêu để nàng ở lại biệt viện theo Vu y học nghề thuốc và chăm sóc Tống Yến. Nàng vốn tính tình đơn thuần, lại rất hiếu học, phần lớn các loại thuốc viên của Vĩnh An Đường đều do một tay nàng bào chế.
"Tìm thấy ở đâu? Linh thảo này thường mọc ở chỗ nào?" Tống Chiêu dồn dập hỏi, ánh mắt nóng lòng nhìn về phía Vu y.
Vu y mở một cuốn y thư đã ố vàng, chỉ cho Tống Chiêu xem: "Mạch tượng của vị công tử ở Tây viện kia rất kỳ lạ, tựa như trúng phải một loại độc hiếm có tên là Bán Nguyệt Tán. Người trúng độc này thường xuyên không kiểm soát được thân thể, khởi đầu là mù mắt, mất tiếng, sau đó là đau đức tận xương tủy, cuối cùng da thịt lở loét, xương cốt vỡ vụn từng đoạn, chết trong đau đớn tột cùng."
"Bán Nguyệt Tán là bí dược cung đình của tiền triều Trần quốc, vốn đã thất truyền cùng sự diệt vong của quốc gia đó. Ta và Sở Sở khi lùng tìm điển tịch của Trần quốc đã thấy vị thuốc tương khắc chính là Cửu Diệp Linh Chi. Loại thảo dược này không chỉ giải được độc Bán Nguyệt Tán mà còn có khả năng chữa trị cho A Yến."
Vu y nói đoạn, ánh mắt chợt thoáng qua vẻ do dự. Bán Nguyệt Tán cực kỳ âm độc, vốn là thứ thuốc mà vương thất Trần quốc dùng để trừng phạt những kẻ bất trung. Người trúng độc tuyệt đối không được tiếp xúc với nữ nhân, nếu không sẽ khó lòng kiểm soát dục vọng. Ban đầu có thể dùng ý chí để kìm nén, nhưng càng về sau dục vọng càng thiêu đốt điên cuồng đến mức mất mạng...
Vì Tống Chiêu chưa xuất giá, Vu y sợ nói ra những điều này sẽ làm ô uế tai nàng nên đành giấu kín.
Tống Chiêu run rẩy cầm lấy cuốn y thư, trong lòng nảy sinh nghi hoặc: Vì sao Cửu Minh lại trúng phải bí dược của vương thất Trần quốc?
Vu y cũng đầy ngờ vực: "Người trúng Bán Nguyệt Tán thường phát tác rất nhanh, sống không quá nửa tháng. Nhưng ta bắt mạch cho hắn, thấy độc tính mới chỉ dừng lại ở đôi mắt, không rõ điều gì đã kìm hãm độc phát, hay là hắn đã uống qua đan dược giải độc nào rồi?"
Tống Chiêu nghĩ đến đêm hai người ở riêng với nhau, mặt bỗng đỏ bừng. Sự tiếp xúc da thịt giữa hai người liệu có làm giảm bớt độc tính chăng?
Nàng tìm cớ đuổi Sở Sở đi rồi mới ấp úng kể lại chuyện đêm hôm đó, cuối cùng còn giả vờ phóng khoáng hỏi xem có cần uống thuốc tránh thai không.
Vu y nghe xong, đôi mắt tinh anh chợt lóe sáng, lập tức bắt mạch cho Tống Chiêu rồi hỏi về ngày kinh nguyệt. Cuối cùng, bà liên tục thở dài trách nàng không hiểu chuyện, nói rằng bây giờ uống thuốc tránh thai thì đã quá muộn rồi.
Sắc mặt Tống Chiêu trong phút chốc tái nhợt, đôi bàn tay nàng vô thức đưa lên chạm khẽ vào bụng dưới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)