Nghe Viên Tử Ngang nói cha hắn ta sắp được điều về kinh, vậy thì vụ ám sát này chắc chắn sẽ sớm được kết luận là do sơn tặc làm để khép lại vụ án. Đây đúng là một cái cớ hoàn hảo.
Nghĩ đến đây, tim Tống Chiêu khẽ run, buổi thăm hỏi hôm nay của Viên Tử Ngang rốt cuộc là thật lòng quan tâm nàng, hay là tới để dò xét thái độ? Hắn ta cố ý tiết lộ chuyện Thái tử bị trách phạt, hay là muốn thử xem nàng có biết gì về tình hình ở Giang Châu?
Sống lưng Tống Chiêu bỗng lạnh toát. Cứ ngỡ đóng vai một kẻ ăn chơi trác táng ở Nam Châu sẽ không ai thèm để mắt, nào ngờ xung quanh đã sớm bị bầy hổ đói rình rập mà chính nàng lại không hề hay biết.
“Thạch Nam, ngươi lập tức đi Giang Châu một chuyến, thay ta đưa một bức thư cho phụ thân.” Những tin tức mật hỏa tốc tám trăm dặm đưa đến long án của Bệ hạ chắc chắn nàng không thể dò được, chỉ có tự mình phái người đi một chuyến mới yên tâm.
Phụ thân từng dặn nàng, thân là Thế tử Hầu phủ không được bộc lộ tài năng, cứ ở Nam Châu làm một kẻ phá gia chi tử để kinh thành yên lòng, đó mới là đường lui tốt nhất. Nhưng tình thế hiện tại chuyển biến quá nhanh, nguy như trứng chồng, nàng cũng chẳng lo nghĩ được nhiều như thế nữa.
Tống Chiêu cầm bút thấm mực, vừa đặt bút viết xuống hai chữ “Phụ thân” thì bỗng dừng lại. Nàng nhíu mày trầm tư một lát, cuối cùng vò nát tờ giấy ném vào chậu than bên cạnh, nhìn nó cháy thành tro bụi trong nháy mắt.
“Không được, lúc này gửi thư dễ bị kẻ có tâm chặn đường lợi dụng. Ngày mai ngươi chuẩn bị một ít thuốc trị thương rồi đi Giang Châu ngay. Nếu gặp được phụ thân, hãy dặn ông không cần viết thư trả lời, ngoài ra, hãy lưu ý hành tung của Thái tử.”
Thạch Nam do dự: “Hầu gia lệnh thuộc hạ phải bảo vệ Thế tử, nếu thuộc hạ đi rồi, chỉ còn mình Kinh Mặc thì e rằng khó lòng ứng phó.”
“Không sao, chẳng phải ta đang ‘bị thương nặng’ sao? Cứ đóng cửa không tiếp khách, ta không đi đâu là được.” Tống Chiêu nói. Thực ra nàng ra ngoài cũng chỉ để diễn kịch cho đám công tử bột ở Nam Châu xem, chứ trà đình tửu điếm mãi cũng chán ngắt.
...
Sau khi Thạch Nam lên đường, Tống Chiêu ngày ngày ẩn mình trong phủ lấy cớ dưỡng bệnh, nóng lòng chờ đợi tin từ Giang Châu.
Hôm đó, trong phủ tổ chức tiệc mừng Tết Trùng Cửu sớm. Tống Chiêu tuy mang “thương” trong người nhưng cũng không thể làm trái đạo hiếu, đành theo ma ma của Tề thị đến Duyên Phúc Đường.
Nàng khập khiễng bước vào phòng, còn chưa đứng vững đã bị mùi phấn son nồng nặc trong phòng xộc thẳng vào mũi, mùi hương đậm đến mức khiến người ta nghẹt thở. Ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy khắp phòng toàn là những bóng hồng xinh đẹp, các cô nương đủ mọi dáng vẻ, người thì phe phẩy quạt tròn, người thì dùng khăn che miệng cười duyên, từng đôi mắt đẹp đều đồng loạt dán chặt lên người nàng.
Tống Chiêu nén nỗi khó chịu trong lòng, tiến lên thỉnh an lão phu nhân.
Lão phu nhân Tề thị vốn là kế thất của tổ phụ. Năm đó tổ phụ tòng quân khi chưa thừa tước, cưới Tề thị vốn có gia thế bình thường nhưng lại là người mắn đẻ, bà cũng không phụ sự mong đợi khi sinh được ba người con trai. Sau này, tổ phụ dùng quân công đổi lấy tước vị, đem vị trí Thế tử để lại cho phụ thân nàng – vốn là đích trưởng tử, Tề thị vì chuyện này mà luôn giữ lòng oán hận, bằng mặt không bằng lòng.
Sau khi hàn huyên vài câu, Thế tử với thân phận nam quyến không tiện ở lại nơi của nữ quyến quá lâu nên đứng dậy cáo từ, nhưng lại bị tiểu Tề thị ngăn lại.
“Thế tử đã đến rồi thì cũng nên nhận mặt mấy biểu muội. Đều là người một nhà cả, không cần phải quá câu nệ.” Tiểu Tề thị cười nói đon đả, ngữ khí ôn hòa nhưng lại mang theo vài phần ép buộc, không cho phép chối từ.
Tống Chiêu còn chưa kịp mở miệng, tiểu Tề thị đã dẫn nàng đến trước mặt một cô nương phục sức lộng lẫy, vàng ngọc đầy người: “Đây là Vạn biểu muội, cháu gái bên nhà của ta, tên gọi Linh Tú, vốn là người thấu hiểu lễ nghĩa, không chỉ giỏi giang nữ công gia chánh mà đường kim mũi chỉ cũng thuộc hàng xuất chúng, chính là đôi tay khéo léo có tiếng ở đất Nam Châu này đấy.”
“Linh Tú gặp qua biểu ca.” Vạn Linh Tú gương mặt ửng hồng, nhưng vẫn tỏ ra tự nhiên phóng khoáng hành lễ. Có điều nàng ta cài quá nhiều trang sức trên đầu, lại mặc gấm vóc lụa là rực rỡ, nhìn qua có phần lòe loẹt, tầm thường.
Tống Chiêu đang định chắp tay đáp lễ thì lại bị Tống Phương Nghi nhanh tay ôm lấy cánh tay. Nàng ta tươi cười rạng rỡ, giọng điệu nhẹ nhàng: “Yến ca ca, vị này là biểu tỷ Khương Xảo Vân của muội, tài gảy tỳ bà của tỷ ấy vô cùng tinh tế, vang danh gần xa. Nghe nói huynh yêu thích âm luật, hay là chúng ta dời bước sang gian phòng bên cạnh để huynh đánh giá thử một phen?”
Lời còn chưa dứt, Khương Xảo Vân đã hơi cúi đầu, khóe môi mỉm cười dịu dàng: “Gặp qua Thế tử, không biết Xảo Vân có vinh hạnh được nghe Thế tử bình phẩm vài câu hay không?”
Tống Chiêu chỉ cảm thấy sống lưng lạnh ngắt, trong lòng thầm than: Mình vốn là một kẻ ăn chơi trác táng, từ khi nào lại trở thành đại sư thẩm định cầm nghệ thế này?
“Thế tử, Viên công tử sai người tới nhắn, đợi lát nữa Thế tử trở về có việc cần bàn.” Đúng lúc này, giọng Kinh Mặc từ bên ngoài vọng vào báo tin.
Tống Chiêu nhờ đó mới thoát được thân.
Vừa bước ra khỏi Duyên Phúc Đường, Tống Chiêu mới thở phào nhẹ nhõm, hỏi Kinh Mặc: “Viên tam công tử đâu? Huynh ấy có nói là chuyện gì không?”
Tống Chiêu giật mình kinh hãi: “Cửu Minh tỉnh lại có nói gì không?”
“Không ạ, từ lúc tỉnh lại đến giờ hắn không nói nửa lời, Vu y hết cách nên mới vội vàng mời Thế tử qua đó.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)