Viên Tử Ngang chớp mắt, nở nụ cười khoái chí khi thấy người khác gặp họa: “Thái tử bị Bệ hạ ném tấu chương ngay giữa triều đình, suốt đêm bị điều đi hoàng lăng! Đường đường là Trữ quân mà lại bị sung quân đi thủ lăng, thật đúng là…”
Hắn ta vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu, ngón tay nhúng nước trà viết lên mặt bàn một chữ “Phế”.
Thần sắc Tống Chiêu hơi ngưng lại, Thái tử bị điều đi hoàng lăng tuyệt đối không phải việc nhỏ. Nhưng ngoài mặt nàng vẫn bất động thanh sắc, nhạt giọng hỏi: “Tin tức có chuẩn xác không?”
Viên Tử Ngang vỗ ngực cam đoan: “Chắc chắn là thật! Đệ xem ta là ai cơ chứ, không sai chạy đi đâu được.”
Mẫu thân của Viên Tử Ngang là Trịnh thị, vốn là biểu muội của Quý phi đương triều. Hắn ta cũng được coi là biểu đệ của Ngũ hoàng tử. Ở Nam Châu này, hắn ta luôn rất huênh hoang, tin tức tự nhiên cũng linh thông hơn kẻ khác.
Tống Chiêu gật đầu, nhưng trong lòng ẩn ẩn sinh ra một tia bất an. Thái tử rời kinh, thế cục trong triều tất nhiên sẽ rung chuyển. Phụ thân nàng hiện đang ở Giang Châu bình định phản loạn, đã lâu không có tin tức truyền về. Trong kinh thành, người chủ trì việc bình định vốn là Thái tử Tiêu Việt, sao đột nhiên lại bị Bệ hạ trách phạt?
Nàng trầm ngâm một lát, thấp giọng hỏi: “Có biết vì sao Bệ hạ lại răn dạy Thái tử không?”
“Cái này thì ta không rõ.” Viên Tử Ngang lười biếng dựa vào án kỷ, cầm miếng bánh phù dung nhét vào miệng, hàm hồ đáp: “Nhưng nghe nói là ban ngày có tấu chương khẩn cấp tám trăm dặm đưa đến ngự tiền, Bệ hạ nổi trận lôi đình đập vỡ cả chén trà ngay tại triều, màn đêm buông xuống Thái tử liền phải khởi hành ngay.”
Đầu ngón tay Tống Chiêu khẽ run, nàng rũ mắt nhìn chằm chằm vào chén trà sứ men xanh, nước trà phản chiếu hàng mi đang rung động của nàng. Trong lòng nàng thầm tính toán: Tin khẩn hỏa tốc tám trăm dặm, liệu có phải là chiến sự ở Giang Châu có biến?
Một năm trước, Kính Kính Lăng Vương lấy danh nghĩa “dẹp bỏ gian thần” khởi binh tại đất phong Quỳ Châu, một đường đánh lên phía Bắc như chẻ tre. Cường hào địa phương và đám thảo khấu khắp nơi lũ lượt kéo đến đầu quân, thế lực lớn mạnh nhanh chóng. Triều đình kinh hãi, lập tức điều Trung Dũng hầu dẫn quân nam hạ dẹp loạn. Hai tháng trước, nghe nói Kính Kính Lăng Vương đã bị đại quân vây khốn tại Giang Châu, còn phái sứ giả đến kinh thành cầu hòa, nhưng Bệ hạ vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng.
Tống Chiêu đột nhiên nhớ tới lời đồn: Nếu Thế tử Hầu phủ đã chết, Tống gia quân dưới trướng Hầu gia e rằng sau này sẽ như rồng mất đầu.
Hắn ta hất hàm về hướng Đông, lại xòe năm ngón tay ám chỉ Ngũ hoàng tử vốn xưa nay luôn đối đầu với vị ở Đông cung.
Tống Chiêu hờ hững nghịch chiếc túi thơm bên hông, tùy tay cầm lấy chiếc quạt xếp mạ vàng trên bàn, “xoạch” một tiếng mở ra, cười nói: “Vậy huynh hỏi nhầm người rồi, đệ đối với chuyện triều chính hoàn toàn mù tịt. Mặc kệ họ đi, dù sao cũng cách Nam Châu cả ngàn dặm. Ngược lại, sau này Viên tam ca mà thăng quan tiến chức thì đừng có quên Tống Yến này là được.”
Viên Tử Ngang là biểu đệ của Ngũ hoàng tử, tương lai nếu Ngũ hoàng tử lên ngôi, địa vị của hắn ta tự nhiên cũng nước lên thì thuyền lên.
Viên Tử Ngang lại “hứ” một tiếng, nằm vật ra sập: “Thăng quan gì nổi, chỉ mong lúc đó đừng liên lụy đến nhà họ Viên chúng ta là tốt rồi.”
Hắn ta lại than ngắn thở dài: “A Yến, cha ta sắp bị triệu hồi về kinh thành rồi, ta không còn được cùng đệ đêm đêm đi chơi thuyền hoa, nghe hát ở Xuân Phong Lâu nữa. Kinh thành đâu đâu cũng toàn quy củ, ai nấy đều tinh ranh như cáo, ta chẳng thiết tha gì.”
Tống Chiêu mặc cho Viên Tử Ngang than vãn, nhưng ánh mắt nàng hơi trầm xuống, thầm tính toán: Chuyện triều đình rút dây động rừng, Thái tử rời kinh, Viên đại nhân hồi kinh, có lẽ đây chỉ là sự khởi đầu. Nàng ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời đã tối hẳn, như báo hiệu một cơn bão lớn hơn sắp ập tới.
...
Đến canh ba, Tống Chiêu nhận được tin tức dò thám từ Thạch Nam gửi về: Thái tử quả thực đã rời kinh, còn có phải đi hoàng lăng hay không thì vẫn cần kiểm chứng thêm. Tính ra thì Thái tử đã rời kinh được hơn nửa tháng rồi.
Thạch Nam cung kính thưa: “Thế tử, vì chiến sự nên tin tức bị nghẽn lại, thư từ Vĩnh An Đường ở kinh thành vẫn chưa truyền về kịp, có cần phái thêm người đến kinh thành nghe ngóng không?”
“Đừng hành động thiếu suy nghĩ.” Tống Chiêu hiểu rõ tầm quan trọng của tin tức, nhưng cục diện hiện tại quá phức tạp, nàng sợ lỡ tay sẽ gây họa cho phụ thân.
Vĩnh An Đường là cơ sở do Tống Chiêu âm thầm gầy dựng, chi nhánh rải khắp các châu quận Đại Lương, chủ yếu buôn bán dược liệu. Đặc biệt là loại thuốc “Bảo Tâm Hoàn” do họ độc quyền nghiên cứu, dù có bỏ ngàn vàng ra cũng khó mua được, khiến giới quan lại quý nhân tranh nhau lùng sục. Ngoài ra, cứ rằm hàng tháng, Vĩnh An Đường lại mời danh y tới khám bệnh miễn phí, giá thuốc rất phải chăng, không lừa già dối trẻ. Với người nghèo khổ không nơi nương tựa, vô lực tìm thầy trị bệnh, Vĩnh An Đường còn hào phóng tặng thuốc không lấy một xu.
Ban đầu, Tống Chiêu lập ra nơi này chỉ để tìm thuốc quý chữa bệnh cho đệ đệ, nhưng khi quy mô mở rộng, người ra vào đủ hạng người, tin tức cực kỳ linh thông, cộng thêm danh tiếng khám bệnh tặng thuốc vang xa, nơi đây dần trở thành trung tâm tình báo của nàng.
Kinh thành cách Nam Châu gần ngàn dặm, đi về mất gần cả tháng. Vì phụ thân đang bận việc quân dẹp loạn, nàng dồn hết tâm trí vào chiến sự nên các tin tức khác từ kinh thành, nếu không phải việc hệ trọng, đều tạm gác lại.
Tạm gác chuyện Thái tử sang một bên, Tống Chiêu hỏi về việc truy bắt đám thích khách.
Thạch Nam đáp: “Thuộc hạ theo dấu vết đến vùng núi Bích Lạc, nghe nói gần đây sơn tặc trên núi rất lộng hành, Tuần kiểm sử Hách Liên đại nhân đã dẫn người đi vây bắt.”
“Sơn tặc sao?” Tống Chiêu cười lạnh một tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)