Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dưới Gốc Cây Sồi Chương 7 – Bất an và hiểu lầm (1)

Cài Đặt

Chương 7 – Bất an và hiểu lầm (1)

Nghe tiếng quát nóng nảy của Riftan, Max vội ngẩng đầu lên.

Người đàn ông đang chịu cơn giận dữ của chàng trông có vẻ bối rối trước thái độ hống hách đó.

Anh ta cau mày và hét lại.

“Làm sao tôi biết có người đang làm chuyện đó trong phòng khách! Tôi cho rằng mình không cần gõ cửa, như trước giờ, bởi chỉ huy sẽ chú ý đến tôi ngay thôi!”

“Cút khỏi đây!”

Nàng tái mặt trước tiếng hét của chồng mình.

Nếu anh ta rời đi, vậy… chuyện gì sẽ xảy ra? Từ sau lưng chồng mình, Max hướng ánh mắt nài nỉ về người đàn ông, xin anh ta đừng rời đi.

Nhưng anh ta chỉ nghiến răng rồi lẩm bẩm điều gì đó trước khi bỏ đi.

“Xe ngựa đang đợi bên ngoài.

Ngài bảo mình đến đây không phải để ngắm nhìn Lâu đài Croix!”

Riftan lập tức trả lời, “Bảo anh ta đợi đi.”

Max đánh mắt về phía Riftan, chàng đang thô bạo cào lưng mình và mãnh liệt nhìn nàng.

Ánh mắt gay gắt của chàng khiến Max co người lại và Riftan cười mỉa khi nhìn thấy cảnh đó.

“Đừng run nữa, ta sẽ không lao vào nàng nữa đâu.”

Dừng một lúc, chàng nói tiếp, “Chết tiệt… Ngay từ đầu, ta không hề có ý định làm thế.”

Nàng không dám ngước mặt lên nhìn chàng, mà chỉ chăm chú nhìn vào những ngón tay đang đan vào nhau của mình.

Chàng đứng dậy và chỉnh lại quần áo.

“Nàng cũng nghe thấy mà, phải không? Xe ngựa đang đợi ở ngoài.

Chúng ta phải rời đi ngay bây giờ.”

Nàng cảm thấy cả người lạnh toát, mặt mũi tái nhợt.

Chàng rời đi nhanh như khi chàng đến, nhưng nàng lại không nói được một lời thuyết phục, không cả một câu rành mạch nào.

“A, nhưng…”

Max hoảng sợ đến mức không để tâm đến việc chỉnh lại quần áo không nghiêm chỉnh của mình, nàng đau khổ nắm lấy gấu áo của chàng.

“C-chờ chút đã, hãy nói chuyện nào…”

Riftan đột ngốt ngắt lời nàng, “Chúng ta phải đi ngay.

Trước tiên kêu người hầu chuẩn bị hành lí cho nàng đã.

Ta sẽ nghe những gì nàng muốn nói khi lên xe ngựa.”

Max sợ đến mức run lên, thoáng dừng lại một lúc, sự bối rối hiện rõ trong mắt nàng.

Với vẻ mặt khó hiểu, nàng hỏi lại.

“H-hành lý của ta?”

“Đúng.

Của nàng.

Thu xếp những gì nàng cần mang theo,”

chàng nhẹ nhàng nói, khác hẳn với tiếng quát tháo lúc trước.

Tuy nhiên, Max thấy lời chàng nói thật khó hiểu.

Nàng chớp mắt liên tục khiến chàng thở dài.

Bằng động tác nhanh lẹ, chàng đã chỉnh lại chiếc váy lộn xộn của nàng và kéo nàng đứng dậy.

Rồi chàng gọi một người hầu đang ở ngoài cửa, thu xếp hành lí cho Max.

Chỉ khi nghe được điều đó Max mới bừng tỉnh – chàng mang nàng đi cùng.

Nàng cảm thấy đầy hoài nghi.

“Chỉ lấy những gì nàng cần thôi.

Chúng ta không thể chậm trễ thêm nữa.”

Max trả lời ngay lập tức, “V-vâng, ta sẽ không mang gì thêm, có lẽ là gạo, n-nhưng không nhiều lắm, chỉ một ít…”

“Tốt.

Đi nào.

Ta sẽ cho nàng những gì nàng cần khi chúng ta đến nơi ở của ta.”

Chàng gọi người hầu trở lại với hành lí của Max và để cô ta dẫn họ rời khỏi phòng khách.

Sải chân dài và vội vã của chàng làm Max phải chạy theo mới đuổi kịp được.

Trong khi đó, Max vẫn đang bối rối, tình huống này sẽ có kết cục mà nàng ít ngờ tới nhất.

“Ừ-ừm, l-lãnh địa của c-chàng…?”

“Sao?”

Chàng trừng mắt và mỉa mai nói, “Một hiệp sĩ thấp kém, nghèo hèn mà có lãnh thổ riêng lạ lắm nhỉ?”

Chàng nói tiếp, “Ta đã được vua Ruben phong tước hiệp sĩ.

Họ của ta cũng là họ của nàng, cho nên lẽ ra nàng phải đến đó sống sau khi chúng ta kết hôn.”

Sự rối bời của nàng lại càng nhiều thêm.

Một ngôi nhà mà đáng lẽ mình nên ở? Chàng không thể nghe thấy suy nghĩ của nàng, nhanh chóng sải bước xuống cầu thang và đi qua khu vườn rộng lớn, chẳng định giải thích gì thêm.

Bên cạnh đài phun nước khổng lồ của gia tộc Croix, một cỗ xe xa hoa được kéo bởi bốn con ngựa đang chờ ở đấy, cùng với vài hiệp sĩ bên cạnh.

Ngay khi họ vừa đi đến, tiếng ồn ào từ những người đàn ông vang lên.

Một số hiệp sĩ liếc nhìn Max đang đứng sau lưng Riftan, ánh mắt tò mò của họ như muốn nhìn xuyên thấu người nàng.

Khi Max vẫn đứng phía sau chàng, Riftan xoay người lại.

“Nàng còn đứng đó làm gì? Mau vào xe ngựa đi.”

“A, nhưng… ồ, chắc cha đang đợi ta.

Ừm, trước mắt h-hãy-”

Mặt Riftan đanh lại.

Chàng túm lấy tay nàng và kéo nàng đến trước xe ngựa.

“Nàng là vợ ta.

Mang vợ mình đi thì ta cần phải xin phép ai sao? Ngay cả cha nàng cũng không có quyền can thiệp.”

Với lời lẽ dứt khoát như vậy, chàng nâng nàng lên bằng cánh tay cường tráng của mình và đặt nàng vào trong xe ngựa.

Vẻ mặt hoang mang của Max vẫn còn nguyên.

Chàng nói là… “Vợ ta”

, nàng còn nghĩ chàng định ly hôn với mình cơ.

Những suy nghĩ đang quay cuồng đã ngoài tầm kiểm soát của nàng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc