Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dưới Gốc Cây Sồi Chương 6 – Phía sau ánh nhìn sắc bén của chàng

Cài Đặt

Chương 6 – Phía sau ánh nhìn sắc bén của chàng

Max lấy hết can đảm nhìn về phía người đàn ông mà nàng nghĩ rằng trong mắt chàng ấy chỉ toàn là thù hằn.

Giọng nói của cha nàng văng vẳng bên tai tựa như một giai điệu đầy ám ảnh, “Nói rõ cho Calypse biết, rằng con không thể hủy cuộc hôn nhân này! Ta nhắc lại lần nữa, nếu con làm tổn hại đến gia tộc, con sẽ phải trả giá rất đắt!”

Nhưng môi nàng chỉ mím chặt như thể bị dán lại bởi một chất keo vô hình.

Mình nên nói gì đây? Đối với nàng, thì chàng chỉ là một người đàn ông đáng sợ chứ không phải chồng.

“Đừng có run rẩy nữa!”

Chàng đột nhiên lên tiếng, khiến nàng sợ hãi lùi ra xa theo phản xạ.

Ngay khi nàng vừa lùi được một bước, chàng đã tiến đến gần, cơ bắp của chàng căng ra trông thấy.

“Đừng nhìn ta như thể nàng đang thấy một thứ kinh tởm! Chẳng nhẽ ta là một con quái vật đáng khinh sao?”

Lời nói bất ngờ của chàng khiến nàng mất cảnh giác.

“Ta, ta…”

Riftan hung dữ liếc nàng, sau đó lại bực bội vuốt tóc.

Ánh mắt Max mờ mịt, bọn họ đoàn tụ chưa được năm phút nhưng chàng đã không hài lòng.

Mà nàng vẫn phải nghĩ cách thuyết phục chàng xem xét lại chuyện ly hôn.

Đôi môi nàng run lên ngoài ý muốn.

Làm ơn đi, chỉ cần nói gì đó thôi.

Nàng âm thầm tự thúc giục bản thân.

“Ta, ta… chỉ là… Ta thấy, thấy lo lắng quá… nên k-không biết phải nói gì…”

Nàng cảm thấy gò má mình bỏng rát và điều này báo hiệu rằng nàng sắp rơi nước mắt.

Nhưng nàng không thể để chàng thấy cảnh mình khóc như một đứa trẻ được.

Sự tuyệt vọng đang cào xé lấy nàng.

“Ta k-không nghĩ c-chàng là quái vật, một con quái vật, không hề nghĩ… Ta, ta, ta chỉ l-lo lắng…phải…hừm, run rẩy, ngừng…”

Cái lưỡi nàng chẳng chịu nghe lời.

Nàng cảm thấy bị sỉ nhục và không thể chịu đựng nổi khi nhìn vào mắt chàng.

Như vậy là quá đủ rồi; nàng không tài nào thuyết phục được chàng khi mà ngay cả nói năng đàng hoàng còn không được.

Max cúi thấp đầu, mảng hồng ửng đỏ từ gò má lan tới tận mang tai.

Có lẽ nàng nên ngậm miệng lại, nàng rầu rĩ nghĩ.

Một người phụ nữ trưởng thành sẽ không lắp bắp như một kẻ ngốc.

Rồi cuối cùng, nàng cảm giác như mình đang khoả thân trước mặt chàng vậy.

“Khốn thật…”

Vai nàng chùng xuống khi nghe chất giọng dịu dàng lại vang lên tiếng chửi rủa.

Cha nàng nói đúng, không một người đàn ông nào ở lục địa này muốn lấy nàng làm vợ.

Làm sao nàng dám yêu cầu chàng từ chối cưới một cô con gái trong hoàng gia, một người tốt hơn nàng nhiều? Sự bất lực dâng trào không ngăn được nước mắt.

Ngay lúc đó, cảm giác lạnh lẽo nơi gò má khiến nàng lập tức hoảng sợ.

Một bàn tay mang găng sắt của hiệp sĩ đang ôm lấy khuôn mặt nàng với vẻ dịu dàng kì lạ.

“Mở miệng ra nào.”

Chàng lầm bầm, nhỏ đến mức nàng khó có thể nghe thấy được.

Max không hiểu chuyện gì đang xảy ra, ngây người nhìn vào đôi mắt đen như màn đêm của Riftan đang ở ngay trước mặt nàng.

Chàng thở dài, sự kiên nhẫn của chàng đang bị thử thách.

Rồi chàng kéo cằm nàng xuống, buộc nàng phải hé môi.

Ngay sau đó, chàng khéo léo đưa chiếc lưỡi nóng bỏng của mình vào trong miệng nàng.

Max bất chợt túm lấy cánh tay chàng, nàng nghĩ vì vậy mà người đàn ông này lầm bầm cáu kỉnh.

Chàng cắn môi nàng, rồi sửng sốt lên tiếng.

“Chết tiệt… Lẽ ra ta nên cởi áo giáp ra…”

Max chẳng thể tỉnh táo được, nàng không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Trong lúc vẫn mơ hồ suy nghĩ, Riftan đã đẩy nàng về phía sau.

Từ nơi họ đứng lúng túng, cả hai ngay sau đó ngã xuống xô pha, và chàng thì đang khom gối xuống cạnh đùi nàng.

Chàng nhanh chóng và thuần thục cởi bỏ chiếc găng tay.

Những ngón tay thon dài, rắn rỏi của chàng trượt ra khỏi chiếc găng tay bạc, dịu dàng ôm lấy khuôn mặt nàng.

Theo bản năng, nàng túm lấy vạt áo chàng.

Không hề chần chừ, chàng lần nữa khoá môi nàng và tháo bỏ chiếc găng tay còn lại.

Bàn tay chàng luồn vào tóc nàng, lòng bàn tay nóng bỏng kéo đầu nàng sát vào mình.

Lưỡi chàng táo bạo sục sạo trong miệng nàng, không thèm để ý đến răng hay lưỡi nàng trước sự xâm chiếm mạnh mẽ của mình.

Với mỗi chuyển động của chàng, Max tưởng như mình tắt thở.

Cuối cùng, khi đã chóng mặt vì thiếu không khí, nàng đẩy ngực chàng ra và chàng trai gặm vào môi dưới của nàng.

“Chỉ một chút nữa thôi…”

Trái tim nàng rộn ràng trước giọng nói trầm thấp của chàng.

Bàn tay nóng rực của chàng lại vội vàng áp vào lưng, lướt qua gương mặt, cần cổ rồi đặt lên ngực nàng.

Max thét lên.

Đã có kinh nghiệm một lần, nàng lập tức nhận thức được hành động của chàng có ý nghĩa gì.

Max bối rối nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng khách.

Nàng chỉ dám nghĩ mông lung, đang ban ngày ban mặt, lại ở ngay ngoài phòng khách, ai ai cũng có thể tự do ra vào, mà chàng định làm gì chứ? Nhưng hình như chàng chẳng buồn quan tâm đến chuyện đó.

Chàng khẩn trương nhào tới cắn cổ nàng, những dấu hôn dần xuất hiện trên người khi cơ thể cứng nhắc của chàng đè vào giữa hai chân nàng.

Max sửng sốt rít lên một tiếng.

Bất cứ khi nào chàng chậm rãi cọ trên người nàng, thì bộ giáp bảo hộ cặp đùi chắc nịch của chàng lại sượt qua chân nàng, thứ kim loại mát lạnh chạm vào khiến nàng nổi da gà.

Max xấu hổ trước sự thân mật mà nàng không thể chịu nổi, nhắm chặt mắt lại.

Đột nhiên, Riftan chồm lên, vội vàng che đậy cơ thể gần như trần trụi của nàng bằng chiếc áo choàng rộng của mình.

Khi đó, nàng mới nhận ra có người đang nhìn bọn họ.

Một người đàn ông ăn mặc giống Riftan đang đờ người ngoài cửa với vẻ mặt bối rối.

“Làm gì mà thập thò như một con chuột thế!”

Riftan gầm lên ngay lập tức.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc