Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dưới Gốc Cây Sồi Chương 8 – Bất an và hiểu lầm (2)

Cài Đặt

Chương 8 – Bất an và hiểu lầm (2)

“Nhanh, đi, đi nào!”

Chàng ngồi đối diện nàng, hét vào mặt những người bên ngoài toa xe và một lúc sau thì xe ngựa bắt đầu lăn bánh.

Max hoang mang nhìn về phía Lâu đài Croix.

Nàng đã tưởng tượng vô số lần về cuộc hội ngộ giữa mình và chồng.

Tuy nhiên, tình hình hiện tại lại khác xa tất cả các viễn cảnh đã hiện lên trong tâm trí lo lắng của nàng.

Tại… tại sao chàng lại mang mình theo cùng? Max chỉ biết thầm thì tự hỏi, nhìn chồng mình với đôi mắt mở to như nai tơ.

Riftan gác tay lên cửa sổ nhìn ra cảnh trí bên ngoài, cực kì bình tĩnh, như thể không phải là chàng vừa lôi nàng đi nhanh như chớp sau khi trao nàng một trận mưa hôn.

“Vua Ruben thúc giục hắn đính hôn với con gái mình.

Hắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội này đâu!”

Công tước Croix như bóng ma đeo bám nàng, không ngừng lập đi lập lại những lời chết tiệt này.

Nhưng nào phải mỗi ngài công tước nghĩ thế, mà ngay cả nàng cũng đã tin vào điều đó.

Công chúa Agnes, người sẽ đính hôn với chàng, là một pháp sư danh tiếng.

Và cũng là một trong số những anh hùng tham gia trận chiến chống Rồng Đỏ.

Một câu chuyện lãng mạn về hai tâm hồn đồng điệu cùng sóng vai trên chiến trường rồi yêu nhau đã lan truyền khắp phố.

Những người nghe được câu chuyện này đều trông đợi một hôn lễ hoành tráng khi họ trở về.

Chàng hoàn toàn có lý do chính đáng và hợp lẽ để ly hôn nàng.

Nhưng tại sao chàng…? Nàng nhìn trộm Riftan.

Làn gió lùa vào toa xe như đùa giỡn với mái tóc chàng, cuốn nó nhẹ nhàng bay phấp phới.

Vẻ mặt lạnh lùng của chàng, vẻ mặt hình thành từ sau cuộc viễn chinh khắc nghiệt, đã tạo nên bầu không khí khó gần.

Mái tóc rối bời, lộn xộn như tổ chim, làn da rám nắng ánh vàng càng tôn lên vẻ đẹp trai lạ kì của chàng.

Max chưa bao giờ tận mắt thấy công chúa Agnes, nhưng được nghe kể rất nhiều về vẻ đẹp tuyệt vời của nàng ấy.

Mái tóc vàng rực rỡ, cùng đôi mắt xanh sâu thẳm như đại dương.

Nàng không chút hoài nghi rằng nếu nàng ấy đứng cạnh chàng, bọn họ sẽ trông đẹp như một bức tranh vẽ.

Nghĩ như vậy, nàng thận trọng nhìn hình bóng phản chiếu của mình trên cửa sổ xe ngựa.

Vầng trán rộng, sóng mũi thấp nhỏ, và khuôn mặt mà nàng nghĩ nó thật kì lạ bởi đôi mắt to tròn hiện ra.

Vết tàn nhang trên chóp mũi tựa những hạt bụi lấm tấm và tóc nàng, tuy đã tết lại những lọn tóc tán loạn nhưng vẫn lòi ra vài sợi bướng bỉnh như rơm.

Trong đầu nàng toàn những suy nghĩ khủng khiếp.

Nàng đã tin rằng chàng không cần mình làm vợ.

Hẳn là phải có gì đó, chàng muốn mình làm gì đây? Nàng sợ hãi ngẫm nghĩ.

Như thể nhận thấy mình đang bị dò xét bằng ánh mắt nghi ngại của nàng, cuối cùng chàng cũng liếc nhìn nàng.

Bắt gặp cái nhìn xuyên thấu của chàng, Max nhanh chóng cúi đầu.

Thấy động tác bối rối của nàng, chàng phun ra lời chửi rủa nho nhỏ.

“Cho dù cảm thấy kinh khủng khi ở cạnh ta, thì cũng che giấu sự ghê tởm đó đi.

Ta không có ý định rời khỏi xe ngựa vì người vợ nhát gan của mình đâu!”

Càng ngày càng kích động, Max vội nói, “Ôi, không, không! Không có gì khủng khiếp cả.

Không, t-ta chưa từng nói thế…”

“Nếu vậy thì cái nhìn kinh tởm đó là gì?”

Chàng buông lời cay độc.

Trong lúc nóng vội, Max đưa tay lên che mặt.

Đúng là sự bối rối làm nàng sợ hãi và bồn chồn, nên nàng đã không kịp để tâm đến việc đã nhìn chàng bằng ánh mắt đầy buồn bã.

Điều đó hẳn đã khiến chàng cảm thấy khó chịu.

“Ta biết nàng hiểu rõ tình huống của chúng ta,”

chàng ra hiệu, “không được… bình thường.”

Chàng thở dài trước sự im lặng cứng đầu của nàng.

Chỉ có điều chàng không biết rằng Max đã lo lắng đến toát cả mồ hôi.

Chàng nói tiếp, một cách bình tĩnh hơn, “Ta không biết nhiều về nàng.

Ta chắc nàng cũng thế.

Nhưng nàng là vợ ta, và ta phải ở bên nàng trong suốt những năm tháng về sau, như lời thề ước kia.

Nhưng làm sao ta có thể xem nàng là vợ khi chỉ cần ngồi cạnh ta là nàng đã run rẩy rồi?”

“C-cả đời chàng… C-chàng ở cùng ta?”

Ánh mắt kinh ngạc của nàng khiến mặt chàng biến đổi, là giận dữ hay là gì khác, Max không biết được.

“Chúng ta đã kết hôn cách đây ba năm.

Vợ chồng cùng nhau sống đến trọn đời không phải là ý trời sao?”

Nàng nhìn chàng giống như trên cái cổ rộng của chàng mọc thêm một cái đầu vậy.

Nàng không thể tin nổi; người như chàng mà lại không có ý muốn phá vỡ cuộc hôn nhân của họ sao? Có khi chàng đang nói dối vì lý do nào đó, cũng có thể chàng đang chế giễu mình vì cho rằng mình chưa biết tin chàng sẽ đính hôn cùng công chúa.

Bất chấp những gì chàng nói, những suy nghĩ trong đầu Max vẫn cứ giống như một con đường sâu thăm thẳm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc