Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dưới Gốc Cây Sồi Chương 5 – Những kỷ niệm khó quên

Cài Đặt

Chương 5 – Những kỷ niệm khó quên

“Một chút… hơi đau một chút thôi.”

Những ngón tay của chàng cuối cùng cũng dừng lại sau khoảng thời gian mà Max tưởng như là vĩnh viễn.

Cả người mệt mỏi đến nhũn cả ra, nàng hít một hơi sâu, cơ thể cứng đờ của nàng không thể chịu đựng nổi nữa rồi.

Riftan túm lấy áo nàng, đặt một tay lên nơi eo rồi lột nó qua đầu nàng.

Cơ thể nóng rực của họ chạm nhau, khiến nàng cảm nhận được làn da của mình và chàng đều mướt mồ hôi.

Tấm lưng của chàng lấp lánh vàng dưới ánh đèn mờ ảo, tựa như nàng đang lẻn vào lò rèn và ngắm nhìn một bức tượng bằng vàng vậy.

Đây là cảnh tượng khi đổ thứ chất lỏng được đun sôi trong lò lửa lên cơ thể ư? Những điều này chẳng thể có lời giải đáp, vì cả thân thể nàng đang tan chảy, tựa như đã chìm đắm trong cơ thể bằng vàng này của chàng.

“Hít thở đi.

Hít thở thật sâu nào.”

Chàng thô lỗ thì thầm vào tai nàng, không thể hiểu được tại sao tấm lưng nàng lại run lên trong giây phút bàn tay này lướt trên da thịt nàng.

Trong vô thức, nàng dạng chân, bám víu lấy cánh tay rắn chắc của chàng.

Rồi nửa thân dưới của chàng chầm chậm len lỏi vào nơi giữa hai chân nàng.

“A!”

Cơn đau âm ỉ ập đến trước khi nàng nhận thức được chuyện đang xảy ra.

Max phản kháng bất lực trong nỗi sợ hãi, với thân người đang bị đè cứng, và đôi môi bị khóa chặt.

Nàng không thể trốn thoát, trái tim như bị đè nát bởi lồng ngực mạnh mẽ của chàng khi chàng tiến sâu hơn vào cơ thể nàng.

Nàng chỉ biết khóc, không chút thương xót cào cấu cánh tay chàng.

“Ôi, đau,… đau quá…”

Nàng rít lên.

“Vì nàng khít quá…”

Từng giọt mồ hôi từ cổ chàng rơi xuống khuôn mặt nàng.

Nàng vô thức gập người thoát khỏi cơn đau, chàng rùng mình, dùng cả hai tay chặt chẽ giữ lấy eo nàng.

Trán chàng hằn lên những nếp nhăn.

“Làm ơn… nằm yên đi…”

Lời cầu xin bất ngờ thốt ra từ miệng chàng.

Nhưng Max đang bị cơn đau dữ dội bao trùm lấy mình.

“Nó, nó đau… đau quá…!”

“Đừng nhúc nhích, làm ơn… hừ!”

Nàng có thể cảm nhận được cơ thể chàng run lên và trong một khoảnh khắc, nàng ngừng thở.

Chàng ôm lấy eo nàng, siết chặt đến nỗi nàng tưởng như cơ thể mình sắp vỡ ra, chàng bắt đầu di chuyển thân dưới, giống như không thể chịu thêm được nữa.

Nàng rên rỉ vì cơn đau buốt ập đến.

Mỗi khi chàng chuyển động, cơ thể nàng lại lắc lư tựa như con thuyền bơ vơ trên dòng sông cuồng nộ.

Tâm trí nàng càng lúc càng mơ hồ.

Chàng đang làm gì mình vậy? Tấm ga giường bị tay nàng túm chặt đến nỗi sắp rách toạc.

“Hừ, chết tiệt…”

Max không biết thời gian đã trôi qua bao lâu trước khi chàng thốt ra một tiếng nghẹn ngào và gục xuống người nàng.

Hơi thở nặng nhọc của chàng như làn hơi nước bốc lên từng đợt.

Bờ vai chàng cử động thất thường mỗi khi phập phồng thở.

Tất cả những điều này khiến Max có một cảm giác mất mát kì lạ.

Nàng thất thần nhìn lên trần nhà, mi mắt rung động.

Chuyện gì vừa xảy ra vậy chứ? “Sao… nàng lại khóc?”

Nhưng làm vậy chỉ càng khiến chàng ôm chặt lấy khuôn mặt nàng, không để nàng trốn thoát.

“Đừng né tránh ta.”

Đôi mắt đen của chàng ánh lên tia nhìn mãnh liệt, khó hiểu hướng về phía nàng, nó khiến nàng nổi da gà.

Vừa nói, chàng vừa hôn lên thái dương và gò má đẫm nước mắt của nàng.

“Giờ nàng là vợ ta.

Dù thích hay không, cũng không thể quay đầu nữa rồi.”

Sau đó, chàng vuốt mái tóc nàng rồi đặt lên đó một nụ hôn.

Thêm lần nữa, nàng đành phải bất lực chấp nhận.

Nàng cũng không hề hay biết thời gian cứ thế trôi qua… Trong cái đêm định mệnh đó, nàng không thể nào đếm được họ đã làm chuyện đó bao nhiêu lần.

Sau khi ngất đi, nàng tỉnh lại cũng đã quá buổi trưa.

Khi đó chàng đã lên đường hành quân, bảo mẫu nói rằng vị linh mục đã xác định vệt máu trinh tiết và thông báo cuộc hôn nhân của họ đã thành.

Đây là một nghi thức để thông qua cuộc hôn nhân.

Đó là tất cả những chuyện xảy ra giữa họ.

Nàng đã trao sự trinh trắng của mình cho chàng, còn chàng thì thay mặt Công tước xứ Croix đi đến dãy Lexos.

Max chưa bao giờ nghĩ rằng họ là một đôi.

Vào khoảnh khắc này, khi hai người đối mặt nhau sau nhiều năm, nàng vẫn nghĩ như thế…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc