Max trằn trọc cả đêm, chỉ chợp mắt được khi mặt trời đã lên, rồi đột nhiên nàng bị đánh thức bởi một thứ tiếng động lớn.
Dưới ánh bình minh, các hiệp sĩ đang khoác lên mình những chiếc áo giáp.
Nàng rửa mặt, dùng tay chải lại mái tóc rối bù, như nàng vẫn thường làm khi không có đủ đồ thích hợp.
Các hiệp sĩ tuyên bố sẽ rời đi trong khi đang ăn bánh mì và ừng ực uống nước.
Nàng cũng lắng nghe họ khi ngồi dùng bữa ăn đơn giản của mình.
Sau một lúc, xe ngựa bắt đầu lăn bánh, và lại một lần nữa cả cơ thể Max lắc lư khó chịu trong toa xe.
Các hiệp sĩ luôn trong tâm thế sẵn sàng chiến đấu với quái vật, cứ càu nhàu khi ngay cả một con sơn yêu tầm thường cũng chẳng thấy.
Nhưng nàng thì không muốn gặp bất cứ con yêu tinh nào đâu.
Họ đi suốt nửa ngày không ngơi nghỉ, chỉ dừng lại ăn trưa cạnh một đài phun nước nhỏ, rồi tiếp tục lên đường.
Nàng ngấu nghiến bữa ăn mà Riftan đưa cho, rồi ngủ thiếp đi ngay khi nằm xuống chiếc gối kê tạm.
Bởi vì Max được ngủ đủ giấc, ngày hôm sau đã tốt hơn nhiều.
Họ đi từ khi mặt trời vừa ló dạng đến tận lúc hoàng hôn buông xuống bên ngoài khu rừng Judean.
Nàng thở phào khi cảm thấy độ rung lắc của cỗ xe đã giảm đi đáng kể.
Không giống địa hình gồ ghề và nhấp nhô của rừng Yudical, vùng đồng bằng của Anatorium bằng phẳng hơn nhiều.
Nàng mở cửa sổ nhìn bãi cỏ xanh mướt và những bông hoa dại trắng muốt phủ kín những ngọn đồi thoai thoải.
Có lẽ vì không nhìn thấy gì ngoài những tán cây rậm rạp, âm u suốt bao ngày vừa qua, nên khung cảnh đồng bằng vàng rực khiến nàng choáng ngợp.
“Đi qua ngọn núi này, chúng ta sẽ đến Anatol.”
Riftan nói, rồi đi đến phía trước toa xe để nói chuyện với những hiệp sĩ dẫn đầu.
Max thò đầu ra cửa sổ và nhìn lên.
Phía chân đồng bằng là những đỉnh núi xếp thành hàng.
“Cố gắng một chút nữa thôi.
Chúng ta sẽ đến đó vào ngày mốt.
Không! Nhanh nhất là tối mai!”
Max gần như nhẹ nhõm thở hắt ra.
Nếu có thể chịu thêm một ngày nữa, nàng sẽ được ngả lưng trên chiếc giường êm ái.
Nàng tưởng tượng đến cảnh mình sẽ lấp đầy dạ dày bởi những chiếc bánh mì mềm, súp rau củ đặc, bánh ngọt đầy mứt và chút rượu sau khi ngâm mình trong bồn nước nóng, rồi sẽ nằm xuống một chiếc giường sạch sẽ, ấm cúng.
Nàng chỉ cần cố chịu thêm chút nữa thôi.
Xe ngựa dừng lại khi mặt trời chuẩn bị lặn.
Ngay khi ra khỏi xe ngựa, nàng cố tìm kiếm Riftan.
Nàng cảm thấy mình như đứa trẻ lạc giữa những người hiệp sĩ đang vờ như không chú ý tới mình này vậy.
Max len lỏi qua đám đông đang bận rộn chuẩn bị dựng điểm nghỉ chân và nhìn thấy Riftan cùng mấy con ngựa đứng bên bờ sông.
Khi nàng bước lại phía chàng, chỉ thấy chàng bối rối nhìn mình.
“Sao thế? Có chuyện gì à?”
Max không thể nói mình chạy đến đây là vì không tìm thấy chàng, nên nàng vờ cúi người rửa tay.
Riftan ngồi xổm xuống cạnh nàng, cũng rửa tay, rồi rửa gáy bằng nước lạnh.
Cái gáy dài, dày của chàng ánh lên như khối đồng, đỏ rực dưới ánh mặt trời.
Nàng trộm nhìn khi chàng dùng đôi tay ướt chải lại mái tóc rối của mình, vẻ đẹp của người đàn ông này chôn chặt trong tim nàng.
“Này, váy em ướt hết rồi kìa.”
Chàng chợt nhìn chằm chằm chân nàng.
Max cũng ngạc nhiên nhìn lại chàng.
Nàng đã không thay đồ nhiều ngày rồi, cho nên chiếc váy bám đầy bụi và giờ thì đang ướt nhẹp.
Nàng xấu hổ, điên cuồng chùi bùn bám trên váy.
Riftan khuỵu gối trước mặt nàng: “Để ta giúp em.”
“K-không! Không sao mà.”
Nàng ngạc nhiên bước thụt lùi, tròn mắt nhìn chàng.
Riftan chỉ im lặng giữ lấy váy nàng, ngâm phần váy mềm mại xuống sông để rửa sạch.
Sau khi tẩy rửa thật nhẹ nhàng, chàng vắt khô nước.
Max nghiêng người, không biết nên làm gì cho phải.
Hiệp sĩ coi trọng danh dự hơn cả mạng sống.
Riftan là một hiệp sĩ chỉ trung thành cúi đầu trước đức vua, nhưng lại đang quỳ gối trước mặt nàng.
Chàng không phản đối việc quỳ gối trước nàng là vì xuất thân thấp kém sao? Max tự hỏi liệu những hiệp sĩ khác có trêu chọc chàng vì đã nghiêng mình trước một người phụ nữ hèn mọn như nàng không? “Em sẽ lạnh đấy.
Đi đến chỗ đống lửa mà sưởi ấm đi.”
Riftan nói trong khi rửa đôi tay bẩn của mình.
Max choáng váng trèo lên ngọn đồi, thận trọng để vạt váy vừa được chàng giặt sạch không bị bẩn lần nữa.
Một cơn gió tây lành lạnh thổi qua cánh đồng, khiến nàng phải túm chặt mũ để tóc không bị rối.
Từ xa, nàng nhìn về phía chàng đang tắm rửa cho lũ ngựa và giặt quần áo mình.
Trước khi nàng kịp nhận ra, mặt trời đã khuất dạng sau ngọn núi và bọn họ bị bao trùm bởi màn đêm đen.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


