“… Chắc là sắp vào mùa mưa rồi.”
Riftan vừa buộc dây ngựa vừa nhìn trời và nói.
Những đám mây gờn gợn như những lớp vảy cá đáng ngại, cả bầu trời như biến thành biển cả.
Riftan gật gù khi biết mình đã đoán đúng, một vị hiệp sĩ vừa quăng khúc gỗ vào đống lửa cũng đồng ý với chàng: “Nghĩ đến là thấy nản.
Thật kinh khủng khi phải băng qua mấy ngọn núi này dưới trời mưa.
Bộ giáp của tôi thì nặng nề và vô dụng, mặt đất cũng ướt sũng.”
Các hiệp sĩ khác cởi giáp ra, càu nhàu trong khi đang hơ tay cạnh đống lửa.
“Lẽ ra bây giờ đã phải đến Anatol rồi.”
“Thì cũng khác gì? Quên rồi sao? Ngay khi đến Anatol thì chúng ta cũng phải rời đi đến nơi khác trong vòng vài ngày nữa.”
Một hiệp sĩ khác chen vào.
Người đàn ông cau mày lén nhìn Max – người đang chăm chú nhìn ngọn lửa: “Sẽ tốn thêm thời gian bởi cơn gió khủng khiếp này… thật nực cười khi khiến vua Ruben tức giận hơn nữa vì sự trì hoãn này ha?”
“Chà, thì mùa mưa sắp đến rồi.
Chúng ta có thể làm gì được sao?”
Riftan buộc dây cương vào cột, rồi ngồi phịch xuống cạnh Max.
Riftan nói tiếp, “Ai nói ta sẽ chống lại lời đức vua? Ta chỉ trì hoãn chút thôi.”
Người đàn ông mím môi như thể muốn hét lên lần nữa, rồi anh ta đột ngột xoay lưng lại và một sự im lặng nặng nề bao trùm tất cả.
Âm thanh duy nhất có thể nghe được là tiếng lách tách của củi lửa.
Một trong những hiệp sĩ – người hay có hành động bất cần và thiếu suy nghĩ, bất ngờ lên tiếng: “Tôi đồng tình với chỉ huy.
Tôi không muốn bị ướt như một con chó bẩn thỉu.
Chúng ta đã trải qua chuyện này suốt ba năm và tôi muốn quay lại cuộc sống trước đây của mình.”
“Đồ khốn! Với cơn gió này…!”
“Cả ngài Ricardo và ngài Nirta đều có lý.
Chúng ta nên lan truyền sức mạnh của những hiệp sĩ Remdragon đến kinh đô càng sớm càng tốt.”
Ruth đang ngồi yên lặng trong một góc cũng lên tiếng.
Sau đó, người hiệp sĩ tên Hebaron đắc ý đứng lên: “Thấy chưa.
Ngay cả pháp sư cũng cho là tôi nói đúng.”
“Trời chỉ mưa chút thôi.
Vẫn còn thời gian trước khi thực sự vào mùa mưa.”
Ricardo có vẻ khó chịu nhưng Ruth lại rất hài lòng.
Anh ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nếu cứ cãi nhau thế này thì mãi cũng không quyết định được khi nào sẽ đến Anatol và rời khỏi lãnh địa Croix.
Max nhớ lại bản đồ lục địa Roviden mà nàng nhìn thấy trong thư viện của lâu đài.
Lãnh thổ của Riftan ở Anatol, nằm trên một bán đảo nhỏ, trải dài như đầu rắn về phía mũi tây nam của biển Nam Syria.
Theo nàng biết thì nơi đó được bao quanh bởi những ngọn núi hiểm trở và những cánh đồng bao la ở hướng nam.
Kinh đô của Whedon – Drakium, nằm ở cực tây bắc, phía trên Anatol.
Con đường nhanh nhất từ Aranthal – nơi trận chiến với con rồng bắt đầu – đến kinh đô hoàng gia là con đường đi thẳng ra sông Wiserium.
Nàng chỉ có một chút kiến thức địa lý, nhưng rõ ràng là bọn họ đã đi một chặng đường dài.
“Tất cả là tại mình… Tại mình mà nhà vua tức giận với họ.”
Max thầm nhủ.
Max lờ mờ hiểu tại sao Uslyn Ricardo lại căng thẳng như vậy.
Riftan đã từ chối cưới con gái nhà vua.
Càng nghĩ đến chuyện này, bụng nàng càng quặn thắt từng cơn.
“Không, không phải vì mình… hẳn là phải có lí do khác.
Làm gì có hiệp sĩ nào trên thế giới dám hoãn lại lệnh của nhà vua chỉ để đưa vợ mình về nhà chứ?”
Nhưng nàng cũng sớm thoát khỏi mấy suy nghĩ tăm tối đó.
Chả có nghĩa lí gì khi chuyện nào cũng đổ lên đầu nàng.
Khi quyền lực trung tâm suy yếu, một người đàn ông có lãnh thổ rộng lớn cùng quân đội hùng mạnh để duy trì và bảo vệ nó, thì người đó sẽ quyền lực hơn nhiều so với nhà vua.
Sau cùng thì Whedon vẫn ổn định hơn sáu quốc gia còn lại.
Hơn nữa, Ruben III là một vị vua, một nhà lãnh đạo mạnh mẽ và quan trọng nhất là có được sự trung thành của hàng trăm hiệp sĩ.
Một người như vậy sẽ không dễ gì chấp nhận việc bị coi thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




