Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dưới Gốc Cây Sồi Chương 27 – Sức nóng bí ẩn

Cài Đặt

Chương 27 – Sức nóng bí ẩn

Riftan triền miên hôn Max tựa như muốn nuốt trọn nàng – người đang bị kẹp chặt giữa gốc cây lớn và cơ thể săn chắc của mình.

Chàng ôm gọn lấy lưng nàng bằng hai tay và kéo nàng lại gần hơn, cọ xát phần cơ thể căng cứng của mình vào bụng dưới của nàng.

Cơ thể Max lập tức có phản ứng, nóng lên bởi sự đụng chạm của chàng.

Lo lắng trước phản ứng bất ngờ của bản thân, Max nhanh chóng xoay người tránh khỏi vòng tay chàng.

“Không… không phải ở đây…”

nàng nói.

“… Em khiến ta không chịu nổi mất.”

Riftan thốt lên tiếng rên rỉ trầm thấp, bực dọc dựa đầu vào thân cây.

Cảm thấy vai chàng đang run bần bật, Max lại trở nên căng thẳng.

Nàng e ngại sự tức giận của chàng sẽ bộc phát bởi vì bị mình từ chối.

Nhưng trái với suy nghĩ của nàng, chàng chỉ khó nhọc lùi ra.

Riftan vỗ nhẹ gò má nàng và nói: “… Đêm nay em sẽ ngủ một mình trong xe ngựa nhé.”

Chàng như đang nói với một đứa trẻ.

Nàng khẽ gật đầu, cảm giác xấu hổ dâng lên.

Chàng lại nắm tay nàng, dẫn nàng quay trở lại chỗ nghỉ chân.

Nhìn thấy họ trở lại, một người hiệp sĩ cao lớn ngồi trên tảng đá nhóm lửa, cười toe toét: “Chỉ huy, ngài làm nhanh hơn tôi tưởng đó.

Có phải thanh kiếm của ngài rỉ sét rồi không?”

Bước chân của Riftan dừng lại, chàng quay sang nhìn người đàn ông đó.

Mặc dù vị hiệp sĩ đang cười khẩy, nhưng trên mặt không có chút ác ý nào.

Thấy vậy, chàng tựa thanh kiếm vào gốc cây, nhỏ giọng khinh thường: “Tên khốn này.”

“Người đứng đầu tộc Rikaido cao quý đến mức nào chứ?”

Một hiệp sĩ khác cũng tham gia.

“Hiển nhiên là cao quý hơn cậu rồi.”

“Gì? Sao anh dám nói với tôi như thế? Toàn nói sau lưng người khác! Hừ! Đồ khốn này!”

Người đàn ông cố đá vào chân vị hiệp sĩ tóc vàng.

Anh ta nhảy ra khỏi chỗ ngồi, cầm kiếm lao vào người kia.

Đối phương cũng rút kiếm, vô tình chĩa vào cổ họng anh ta.

Trước màn đấu nhau đáng sợ, Max bị sốc, trốn sau lưng Riftan.

Chàng choàng tay qua vai nàng, trừng mắt nhìn đám đàn ông đó: “Dư thừa năng lượng nhỉ… Vậy cả hai thay phiên nhau canh gác đêm nay đi.”

“Chỉ huy!”

Cả hai đồng thanh phản đối.

Riftan tiếp tục đi về cỗ xe, tỏ vẻ không nghe thấy tiếng phản đối của họ.

Max nhìn qua vai, thấy hai người bọn họ đang doạ giết nhau.

Nàng hiểu không phải mọi hiệp sĩ đều có mối quan hệ tốt với nhau.

Riftan đặt nàng vào toa xe rồi dựng lại túp lều mà họ đã bỏ lại.

Khi chàng làm việc, nàng ngồi ngay cửa toa xe, bên cạnh là ngọn đèn nhỏ đang toả ra tia sáng giữa không gian u tối xung quanh.

Sau khi đặt túi ngủ vào trong lều, chàng ngồi xuống một gốc cây nhỏ gần đó để bắt đầu mài thanh kiếm của mình như mọi khi.

Một lúc sau, hai người hiệp sĩ vừa dò la xung quanh đã trở về với ba con chim đen, bự như một con ngỗng.

Họ túm lấy cánh của chúng, xoắn nó, xé ra và làm sạch lông.

Max chỉ biết sững người kinh ngạc.

Đôi cánh rách nằm trên đất, các hiệp sĩ dùng con dao sắc bén chặt chân lũ chim, vứt lông chúng thành một đống, đó là một cảnh tượng kinh khủng đối với nàng.

Max vội chui vào trong xe, cố gắng kìm nén dịch mật trào lên cổ họng.

Một lúc sau, Riftan đem đến cho nàng một ít thịt quay, nhưng nàng chẳng muốn ăn chút nào.

Nàng từ chối ăn dù chỉ một miếng và chỉ dùng bánh mì với một ít phô mai.

Riftan liếc nhìn nàng, cắn một miếng thịt nạc: “Phải mất vài ngày mới ra khỏi đây được.

Cho đến lúc đó, em phải ăn để có sức.”

“Em… em đang ăn mà.”

Riftan nhướng mày muốn nói gì đó, nhưng rồi chỉ thở dài, dùng hết bữa ăn của mình.

Trong lúc đó, Max cố gắng tránh nhìn đám lông vũ chất đống gần chỗ nhóm lửa như bóng tối trên nền đất nâu kia.

Càng về khuya, không khí càng lạnh, sương mù càng dày đặc.

Khi các hiệp sĩ lần lượt đi vào lều của họ, Max cũng nằm xuống chiếc túi ngủ dày trên toa xe.

Thỉnh thoảng nàng nghe thấy tiếng kêu của dã thú và tiếng lá cây xào xạc bên tai.

Cảm thấy ớn lạnh sau lưng, nàng mở cửa ra, nhìn xuống túp lều nơi Riftan đang ngủ.

Khi trông thấy đôi chân dài ló ra ngoài của chàng, không hiểu sao đầu óc nàng nhẹ nhõm hẳn.

Nàng lại gục đầu xuống cố gắng ngủ, nhưng tiếng kêu thê lương của lũ chim như đang thương tiếc cho những người bạn đã mất khiến nàng thao thức cả đêm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc