Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dưới Gốc Cây Sồi Chương 26 – Những đêm điêu tàn

Cài Đặt

Chương 26 – Những đêm điêu tàn

Khuôn mặt Riftan thẫn thờ: “Được rồi.

Nếu ta ngồi đây sẽ quá tải, nên từ giờ ta sẽ tự cưỡi ngựa.

Nếu em cảm thấy không thoải mái thì kêu ta.”

Rồi Riftan đóng cửa xe ngựa.

Mất một lúc sau khi Max tìm được tư thế ngồi thoải mái, tiếng xóc nảy quen thuộc của chiếc xe ngựa báo hiệu rằng nó đang đi trên con đường đất.

Max ngắm nhìn khung cảnh lướt qua bên cửa sổ, nhận thấy cánh đồng lúa mì bát ngát khuất dần khỏi tầm mắt, thay vào đó là hình ảnh những hàng cây rậm rạp đầy nguy hiểm.

Ánh nắng len lỏi qua kẽ lá như dát vàng khắp cảnh vật, tựa những sợi tơ mềm mại trên bức màn lụa.

Trong khi đó, những hiệp sĩ oai vệ ngồi trên lưng ngựa vây xung quanh cỗ xe ngựa.

Max nheo mắt, chờ đợi một con quái vật đột ngột xông ra từ khu rừng.

Nhưng trái với những băn khoăn của nàng, hành trình lần này khá suôn sẻ và bình lặng.

Ngay sau đó, nàng lại lo lắng việc giữ cho bản thân mình không té ngã trong toa xe, và điều đó khiến nàng cạn kiệt sức lực.

Nhưng chẳng ích gì vì con đường không hề tốt hơn chút nào.

Thời gian chầm chậm trôi qua, không biết đã được bao lâu thì cuối cùng cỗ xe cũng dừng lại.

Riftan xuất hiện trước mắt nàng, mở cửa và thốt lên những lời nàng cực kỳ muốn nghe lúc này: “Chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở đây.”

Max háo hức nhảy xuống xe ngựa.

Hành động đột ngột này làm máu dồn xuống đôi chân tê cứng vì ngồi nãy giờ của nàng.

Khi cảm giác ngứa râm ran đọng lại trên chân, nàng bật lên một tiếng rên khẽ, cúi xuống xoa xoa chân mình.

Riftan cởi chiếc áo khoác dày của mình và trải nó lên một tảng đá, đặt nàng ngồi trên đó như thể nó là một tấm đệm.

Không chờ Max phản ứng vì biết chắc sẽ bị từ chối, chàng quỳ một chân, rồi bắt đầu xoa bóp cơ bắp căng cứng của nàng.

Max vội nhìn quanh với vẻ mặt thẹn thùng.

“Đây là do thói quen à?”

Chàng đột nhiên hỏi.

“…Hả?”

Riftan quấn bắp chân nàng bằng vạt áo của mình, cọ nhẹ nó vào mảnh vải.

Với một giọng trầm thấp, chàng lẩm bẩm: “Không sao đâu… Đừng ngại nói chuyện.”

Max không hiểu ý chàng là gì khi nói đó là một thói quen: tật nói lắp hay mấy lúc nàng khăng khăng tự làm mọi thứ một mình vì sợ phiền toái.

Dù là gì trong hai thứ đó, cũng đều khiến nàng cảm thấy trong tim mình xuất hiện một sự ấm áp lạ thường.

Không thể tìm được lời thích hợp, ánh mắt nàng trượt xuống nơi bàn tay mạnh mẽ của chàng đang cẩn thận bóp chân mình.

Trong suốt thời gian đó, nàng bận rộn nghiền ngẫm những đường gân chạy dọc theo cánh tay rắn rỏi của chàng, còn câu hỏi “Sao chàng lại đối tốt với em như vậy?”

lại chỉ lởn vởn trong tâm trí.

Có gì đó nhột nhột trong bụng nàng, một cảm giác khó chịu như thể nàng mặc đồ sai cách vậy.

“A, giờ thì em thực sự… ô-ổn rồi.”

Max cố rút chân mình khỏi tay chàng, Riftan hầu như không cử động trước khi nàng bật dậy khỏi chỗ ngồi trong sự bối rối rõ ràng.

Hai tay nàng giả vờ phủi váy.

“… Ta sẽ mang chút thức ăn gì đó cho em, nên cứ nghỉ ngơi đi.”

Chàng lặng lẽ rời đi, sau đó quay lại với bánh mì và thịt khô trong tay.

Max nhúng chiếc bánh mì khô cứng vào nước và cẩn thận ăn nó.

Sau khi dùng bữa xong, nàng thận trọng liếc về phía Riftan, lén nhìn vào bụi cây cách lưng chàng một khoảng trong lo lắng.

Chuyến hành trình đơn điệu bắt đầu, Max bơ phờ đếm những cái cây mình đi ngang qua trong cỗ xe buồn tẻ.

Cho đến khi những tán lá trở nên dày hơn, thì ánh sáng đã khó có thể len qua được nữa.

Trời sẩm tối, các hiệp sĩ tạm dừng và tìm kiếm nơi để nghỉ ngơi.

Chỉ khi họ kiểm tra kĩ xung quanh, không có thú hoang hay quái thú, thì Max mới rời khỏi cỗ xe.

Cầm đèn, nàng đến gần thấy Riftan đang bận rộn dựng một cái lều nhỏ gần xe ngựa của nàng.

Trong lúc đó, tất cả hiệp sĩ khác đã trải chỗ ngủ ở phía bên kia, tạo thành một vòng tròn quanh đống lửa.

“Khu rừng sẽ chìm trong màn sương khi bình minh lên.

Nếu không muốn chết cóng, thì em phải chịu đựng cái thứ tồi tàn này.”

Riftan đang buộc chặt tấm vải dưới đất, nhận thấy sự hiện diện của nàng, đã xoay người lại giải thích với Max.

Max cúi xuống, xem xét bên trong chiếc lều cao đến thắt lưng và thấy nó chỉ vừa đủ cho một người.

Nàng vô thức nói với Riftan: “Hai người à, hừm, không phải là quá chật cho hai người nằm ngủ sao…?”

Max nghiêng đầu, thản nhiên thốt lên câu hỏi “vô hại”

.

Bàn tay đang nghiêm túc đóng cái cọc trên mặt đất của chàng bất chợt khựng lại.

Có chút bối rối hiện lên trên mặt khi chàng nhìn nàng.

Gò má chàng hơi đỏ lên: “… Ta sẽ ngủ ở đây một mình.

Còn em thì nghỉ ngơi trong xe ngựa.”

Mặt Max nóng lên, lập tức đỏ bừng như một con bọ hung.

Thật khó xử làm sao khi nàng thậm chí nghĩ rằng hai người bọn họ sẽ ngủ chung với nhau.

Max vội lắp bắp nói thêm: “Ồ! Em, em… ngủ với mình, à không… ngủ một mình à, em tưởng chàng làm vậy là vì…”

“…Nhìn ta này.

Ta gần như chịu không nổi cả ngày hôm qua.”

Với một tiếng thở dài, Riftan bối rối cúi đầu.

Sau đó lẩm bẩm một tiếng chửi rủa, chàng bắt lấy tay nàng, kéo nàng vào sâu trong khu rừng tối tăm.

Max loạng choạng chạy theo chàng.

Dù chỉ cách chỗ nghỉ chân một khúc, nhưng bóng tối bao trùm họ vẫn rất đáng sợ.

Tiếng gió vi vu thoáng qua làm cây lá xào xạc, và tiếng chim kêu ríu rít tràn ngập bầu không khí xung quanh.

Tất cả như một giai điệu ớn lạnh bên tai nàng, Max sợ hãi siết chặt tay, tựa một nỗ lực vô ích để ngăn chặn thứ âm thanh kia.

Đi được một đoạn, chàng đẩy nàng dựa vào một gốc cây lớn, đặt xuống môi nàng một nụ hôn say mê và kiềm nén.

Max há hốc mồm vì hành động bất ngờ đó.

Tận dụng cơ hội này, Riftan mút lấy cái lưỡi của nàng kéo vào miệng mình, mãnh liệt khao khát thưởng thức nó.

Khi nàng cố gắng lắc đầu để tránh khỏi cảm xúc kì lạ, chàng ôm mặt nàng lại gần hơn và hôn sâu hơn.

Mái tóc mềm mại của Riftan cọ vào trán Max, bàn tay to với những vết chai dịu dàng vuốt ve từ gò má đến sau gáy nàng.

Chàng đẩy đầu nàng xuống thấp hơn để dễ dàng xâm chiếm trong khi ngấu nghiến nàng.

Lưỡi chàng quét khắp khoang miệng, từ lưỡi, má cho đến vòm miệng nàng.

Khi nước bọt thấm môi, làm ẩm ướt hàm của họ, Riftan liếm nó rồi thều thào: “Ta đã phải nhịn cả đêm.”

Chàng cầm tay nàng đặt lên nơi thiêng liêng trên cơ thể mình.

Max lập tức cảm thấy vật đàn ông của chàng đang trướng lên dưới lòng bàn tay, nàng rùng mình.

Cố gắng khua tay một cách vội vã như thể bị bỏng, nhưng sức lực nhỏ bé của nàng chẳng thể nào lay động cánh tay đang ôm lấy mình.

“Em có biết nằm xuống và đi ngủ trong trạng thái này khó khăn thế nào không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc