Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dưới Gốc Cây Sồi Chương 25 – Sự ẩn hiện của ma thuật

Cài Đặt

Chương 25 – Sự ẩn hiện của ma thuật

Max cảm nhận được luồng nhiệt từ cơ thể Riftan, cằm chàng tựa lên mái tóc rối bời của nàng khi chàng vòng một tay ra sau cổ nàng.

Nàng chợt có ý nghĩ kì lạ: nghĩ chàng cho rằng mình đang lạnh, và lén nhìn chàng mà chẳng biết phải làm gì.

Đúng như lời chàng nói, không một ai chú ý đến sự thân mật giữa họ, hoặc có lẽ mọi người giả vờ không quan tâm.

Nhưng, da mặt Max không đủ dày đến mức gần gũi với một người đàn ông như thế… cho dù đó có là chồng nàng.

Nàng lựa lời thích hợp để nói, đề phòng chàng nổi giận.

“Em, em ổn mà.

Ý, ý em là… có thể nhích ra một tí không…”

“Cậu đang làm phiền cô ấy đấy.

Xin hãy cẩn trọng hơn.”

Max ngước nhìn giọng nói thình lình ngắt lời bọn họ.

Đây không chỉ là một sự gián đoạn bình thường, mà còn là việc một cấp dưới dám mắng Riftan – người chỉ huy của mình.

Nàng phát hiện ra giọng nói xuất phát từ một chàng trai mảnh khảnh, khoảng chừng hai mươi tuổi, đang đứng cách họ khoảng ba, bốn bước chân, trên tay cầm một cái đèn nhỏ.

“Bớt tọc mạch đi, Ruth.

Biến.”

Riftan thở dài, gần như mất kiên nhẫn.

Không hề lúng túng trước sự lạnh lùng của chàng, Ruth lạnh nhạt trả lời.

“Định gầm gừ như kẻ thô lỗ đến khi nào nữa? Tôi sẽ không làm phiền cậu, nên ngừng lại đi.”

Trước những lời thẳng thừng đó, Max tròn mắt ngạc nhiên.

Chàng trai không ngừng nói lời lẽ chống đối Riftan bắt gặp ánh nhìn đó, hướng tầm mắt về phía nàng.

Như thể bị anh ta nhìn thấy hành động khiếm nhã của mình, Max vội vàng ngồi dậy.

Tưởng như bị một sơi dây níu lấy, Riftan cũng theo sau nàng, miễn cưỡng ngồi dậy.

“…Có chuyện gì sao?”

cuối cùng chàng cũng lên tiếng, chất giọng dịu hơn lúc nãy.

“Tôi mang thứ này đến.”

Anh ta giơ đèn lên.

“Vì tôi nghĩ có người sẽ bị lạnh.”

Mặc dù chữ “người”

không chỉ rõ là ai, nhưng rõ ràng anh ta đang nói đến Max.

Sau đó, anh ta đưa tay vào túi, lục lọi một lúc rồi lấy ra.

Những viên thạch anh be bé phát ra ánh sáng nhè nhẹ trong lòng bàn tay chàng trai.

Khi trông thấy nó, Max cảm nhận được sự yên bình bao bọc lấy mình.

Ánh sáng gần hơn theo mỗi bước chân của chàng trai.

“Đây là Đá lửa ma thuật.

Một thứ giúp giữ ấm.

Này, cầm lấy và giữ bên người đi.”

Anh ta nói.

Max lập tức bối rối.

“T-tôi… Ngài, cho tôi sao?”

Nàng không thể tránh khỏi sự bất ngờ trước lòng tốt đột xuất này.

Lông mày chàng trai nhướn lên.

“Chứ còn ai nữa? Mấy người đàn ông ở đây đều có sức khoẻ vô cùng tốt, họ thậm chí có thể cởi trần dưới sương giá lạnh căm.”

Chàng trai bất cần nói, không quan tâm người nghe là một phụ nữ.

Sau đó tiếp tục giải thích: “Nhưng cô thì khác.

Có vẻ sức chịu đựng của cô không tốt… Dù sao thì, nếu cô bị cảm lạnh tôi cũng phải chịu trách nhiệm.

Coi như nó là biện pháp phòng ngừa đi.”

Khi nghe rằng bản thân có thể là một gánh nặng, Max đưa tay nhận lấy mà không nói lời nào.

Sự ấm áp bao trùm khắp cơ thể khi những viên đá nằm gọn trong tay nàng, như lời chàng trai kia giải thích.

Trong khoảnh khắc nàng nhìn chăm chú vào viên đá, nàng chợt nhận ra mình vẫn chưa cảm ơn lòng tốt của anh ta.

Nàng hoảng hốt ngẩng đầu lên.

“C-cảm ơn… Ngài, ngài Ruth.”

Vẻ lầm lì của chàng trai dịu đi khi thấy nàng lầm bầm cảm ơn.

Chàng trai xoay người và quay lại chỗ ngồi của mình ở phía bên kia sau khi hoàn thành mục đích.

Riftan đã im lặng lắng nghe cuộc trao đổi của họ, rồi kéo nàng nằm xuống.

Max cảm nhận được sự run rẩy và lo lắng của chàng.

“Em mệt rồi.”

Chàng mở lời, “Ngủ đi.

Ngay khi bình minh vừa lên chúng ta sẽ khởi hành.”

Riftan phẩy tay, thổi tắt ngọn đèn dầu bên cạnh.

Những người hiệp sĩ khác như đợi lệnh của chàng, từng ngọn đèn dầu lần lượt vụt tắt, cả nhà kho chìm vào bóng tối.

Max vặn vẹo người một cách khó chịu trong vòng tay chàng, không chịu nổi sự mệt mỏi ập đến, cũng từ từ nhắm mắt lại.

Gò má nàng áp vào tiếng trống ngực ổn định tựa lời hát ru.

Và ngay lập tức, những lo lắng của nàng khi ngủ ở nơi thế này nhạt dần, thay vào đó là một giấc ngủ sâu.

*** Khi những tia nắng dần buông xuống, vẻ lạnh lẽo của ngôi làng trong màn đêm được thay thế bởi sự rực rỡ sống động.

Trước mắt mọi người là một khung cảnh tuyệt đẹp của cánh rừng Yudical, như phông nền nằm phía sau những túp lều.

Những cánh đồng lúa mì dài bất tận hiện lên trước mắt nàng, dập dờn như sóng biển dưới buổi sáng êm đềm.

Max rời khỏi kho lương thực đến rửa mặt tại con suối duy nhất.

Bàn tay nàng gần như đóng băng bởi cái lạnh lẽo của dòng nước sáng sớm.

Nàng làm ướt mái tóc rối như tơ vò của mình, làn gió mát lạnh hôn lên gương mặt ẩm ướt khiến sống lưng nàng nổi da gà.

Sau khi cố gắng chải lại tóc, Max quay lại nhà kho, cẩn thận dùng tay áo lau mặt.

Nàng thấy các hiệp sĩ đã tập trung trước xe ngựa và sẵn sàng lên đường.

Riftan là người đầu tiên phát hiện ra nàng: “Này, đừng đi loanh quanh một mình chứ.”

“E-em xin lỗi.”

Trước giọng nói nghiêm khắc của chàng, nàng cúi đầu chạy về phía trước.

Riftan nhấc nàng lên xe ngựa, cau mày như sắp sửa muốn đang giảng giải cho nàng.

Và như dự đoán, chàng nói tiếp, “Đừng tự tiện làm theo ý mình.

Rừng Yudical nhiều quái vật lắm.”

Max run lên, nhớ đến những sinh vật gớm ghiếc mình đã thấy ngày đầu tiên.

Tuy nhiên, sự vô dụng của nàng khi họ chiến đấu chống lại chúng mới là điều khiến nàng run rẩy sợ hãi.

“D-dạ, em sẽ cẩn thận.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc