Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dưới Gốc Cây Sồi Chương 24 – Sự ấm áp bất ngờ (2)

Cài Đặt

Chương 24 – Sự ấm áp bất ngờ (2)

Khi sự yên lặng kì lạ ập đến, nàng kinh ngạc về chính những gì mình nói, ngay lập tức buông tay áo chàng ra.

Gáy nàng nóng lên.

Liệu chàng có ngỡ ngàng bởi lời lẽ trơ tráo của nàng? Nhưng rốt cuộc, chàng chỉ hoàn toàn câm lặng.

Nàng không thể nhìn thẳng mặt Riftan, sợ bắt gặp biểu cảm của chàng lúc này, chỉ biết giữ lấy gấu váy mình.

Những người xung quanh bối rối nhìn nhau, bình tĩnh tiếp tục cuộc trò chuyện.

“Chúng tôi đi nghỉ trước đây.

Tôi đói rồi.”

“Tôi cũng muốn cho đám ngựa nghỉ ngơi đã.

Này, chúng tôi có thể lấy nước ở đâu vậy?”

“Có một con suối bên cạnh cối xay.

Mời đi lối này.”

Khi những người đàn ông bận rộn giải tán.

Riftan, người đang đứng ngây ra, kéo tay nàng: “Chúng ta cũng đi cùng.”

“A, phải!”

Nàng vội vàng đuổi theo Riftan đang sải bước đi về phía trước.

Mặt đất không bằng phẳng khiến nàng suýt ngã mấy lần, nhưng Riftan đã giúp nàng đứng vững bằng cánh tay mạnh mẽ của mình.

Đi dọc con mương hẹp một lúc, một căn nhà gỗ lớn hiện ra dưới bóng đêm mịt mờ.

Những người đàn ông đầu tiên đi vào căn phòng treo đèn lên để thắp sáng khắp nơi.

Max đi vào cùng Riftan và nhìn xung quanh.

Không có gì lạ nếu linh hồn ma quỷ xuất hiện ngay lúc này.

Ở bất cứ nơi nào được chiếu sáng cũng có mạng nhện ánh lên như những bóng ma mơ hồ, sàn nhà trắng, đầy bụi bẩn kêu cọt kẹt theo mỗi bước chân họ.

Nàng cẩn thận nhấc chân từng bước để xem có chuột hay bọ chạy trên sàn nhà hay không.

Những người đàn ông ngồi xuống với vẻ mặt bình thản, lấy túi ngủ và bỏ xuống mấy thứ đồ phòng hộ rườm rà của mình.

Riftan cũng trải một lớp rơm dày ở một góc, rồi đặt cái túi ngủ lên trên.

“Lại đây.”

Dù Max cảm thấy mình sắp ngất đi, nàng cũng không thể nằm xuống một chỗ lắm bọ chét thế này được.

Không gian ở đây khá rộng, nhưng vì có nhiều người cùng đi vào nên nó lại trở nên chật chội.

“Ngủ ở đây sẽ khá là không thoải mái.

Cố gắng chịu đựng một chút cho đến khi tới Anatol vậy.”

Chàng cởi chiếc giáp trước ngực và găng tay, vứt sang một bên, rồi thả lỏng người.

Nàng ngồi bó gối, khẽ gật gù.

Nhưng Max chưa bao giờ ở cùng phòng với nhiều người đàn ông như vậy, nên nàng khó mà thư giãn được.

Tuy nhiên, các hiệp sĩ có vẻ chả bận tâm đến sự tồn tại của nàng và đang bận rộn chuẩn bị bữa ăn trên lò than.

“Chỉ huy! Chúng ta không đủ đồ ăn cho ngựa.

Phải làm sao đây?”

Một trong những hiệp sĩ đi cùng lính gác ló đầu vào nhà kho hét lên.

Riftan nới lỏng thắt lưng, thản nhiên trả lời: “Hỏi lính gác xem chúng ta có thể mua ngũ cốc không?”

“Chúng tôi đã thương lượng chuyện đó.

Nhưng tất cả nông sản trong kho đều là tài sản của Công tước xứ Croix, nên họ không thể tuỳ ý xử lý.”

Nàng bất giác rùng mình khi đột nhiên nghe đến tên cha mình.

Riftan thô bạo vò đầu và tặc lưỡi: “Anh ta chỉ muốn một cái giá cao hơn thôi.”

“Tôi nên làm gì đây?”

“Muốn bao nhiêu thì cho bấy nhiêu đi.”

“Tôi không nghĩ chúng ta phải làm thế, sao ta không doạ…”

Người hiệp sĩ vô ý đưa ra một lời gợi ý, chợt khựng lại khi nhìn thấy Max.

“Chà, giờ chẳng thể làm gì với ngài Công tước cả.

Được rồi, tôi sẽ thay ngài thương lượng, nên đừng trách tôi làm thất thoát túi tiền nhé.”

Rồi anh ta rời khỏi nhà kho.

Max cảm nhận sự thù hận của các hiệp sĩ đối với cha mình còn mạnh hơn những gì nàng nghĩ.

Nàng phỏng đoán rằng thật khó cho họ khi phải giả vờ không nhìn thấy sự hiện diện của mình.

Liệu có khác không nếu nàng trông hấp dẫn như Rosetta? Nàng nhớ đến người em gái kế của mình, người nhận được đủ loại quà và thư từ của những người thường xuyên đến thăm lâu đài vì ngưỡng mộ nàng ta.

Nàng mải nghĩ đến nỗi chẳng hề để ý đến Riftan, người vừa mới làm gì đó bên đống lửa, và trở về với một cái bát trong tay.

Nàng nhìn vào cái bát lớn đã được nấu trên lửa.

Nó chứa đầy khoai tây nướng.

“Nóng đó, ăn cẩn thận.”

Mặc dù nói thế, nhưng chàng vẫn cầm lấy một củ bằng đôi tay chai sạn của mình và cắn một miếng lớn.

Max cũng lấy một củ.

Nàng cẩn thận cầm lấy củ khoai nóng bỏng tay bằng tay áo, bóc vỏ, làm lộ ra lớp ruột tươi mềm.

Sau khi thổi nguội củ khoai, cẩn thận lột bỏ vỏ, cơn đói mà nàng không nhận ra đột nhiên dâng lên.

Nàng nuốt vội củ khoai nướng, không quan tâm miệng mình có thể bị bỏng.

Khoai tây nướng vừa chín không thể nào ngon hơn được.

Nàng nhanh chóng ăn hết sạch củ khoai trên tay mình.

Sau đó, Riftan, người nãy giờ vẫn đang nhìn nàng, đưa đến một củ khoai tây khác đã được bóc vỏ.

Nàng hoảng lên, xấu hổ xua tay: “Ri, Riftan, chàng ăn đi.

Sau đó, chàng bóc vỏ và cắn một miếng lớn.

Nàng nhìn xuống củ khoai đã lột sạch vỏ, thổi nguội rồi ăn.

Khi đã no bụng, nàng không còn buồn ngủ nữa.

Nàng gối đầu lên chiếc túi ngủ của mình, quên mất rằng nó có thể có rận.

Luồng sáng đỏ từ lò than đặt ở giữa phòng toả sáng nhẹ nhàng khắp nơi.

Ngay cả các hiệp sĩ, sau khi hoàn tất bữa ăn của mình, cũng đã chuẩn bị đi ngủ.

Nàng nói mình có thể, nhưng… vẫn cảm thấy ngại ngùng khi ngủ giữa những người xa lạ, nên nàng kéo chăn lên tận cằm.

Sau đó, khi Riftan lau chùi xong thanh kiếm của mình, cũng nằm xuống bên cạnh và vòng tay ôm nàng.

Max vội đẩy tay chàng ra.

“Ri, Riftan… ở… ở đây còn người khác…”

“Có ai quan tâm đâu, bình tĩnh nào.

Trời lạnh lắm.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc