Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dưới Gốc Cây Sồi Chương 23 – Sự ấm áp bất ngờ (1)

Cài Đặt

Chương 23 – Sự ấm áp bất ngờ (1)

“Nào, ra ngoài thôi.”

Cuối cùng, Riftan vừa bắt nàng mang vào đôi giày da vừa nói.

Nàng đỏ mặt gật đầu.

Họ đi khỏi phòng, bước đến cầu thang gỗ.

Nàng nắm lấy tay Riftan, cả hai đi xuống.

Các hiệp sĩ mặc giáp đang ngồi lộn xộn trong quán rượu, bàn ghế được xếp san sát nhau.

“Chỉ huy, tôi tưởng chúng ta sẽ ở lại.

Vậy là khởi hành ngay bây giờ à?”

Một trong số họ khoanh tay trước ngực càu nhàu.

Nhưng Riftan chỉ nắm tay nàng, đi ra ngoài, hoàn toàn phớt lờ họ.

Sau đó, một vị hiệp sĩ đứng cạnh cửa đuổi theo chàng và phàn nàn: “Chỉ huy, ngài vẫn tiếp tục làm vậy sao? Chúng ta đâu có thường làm thế, đừng xem nó hiển nhiên vậy chứ.”

“Im lặng! Ta đã bảo đừng nói gì cả.”

Max khó hiểu ngước nhìn người hiệp sĩ đang nói.

Một người đàn ông trẻ tuổi cao lớn, có mái tóc xoăn ngắn nhìn lại nàng với vẻ không đồng tình.

Nàng nấp sau lưng Riftan, e dè trước ánh mắt xuyên thấu không chút thiện cảm này.

Chàng trai tóc vàng đứng sau người hiệp sĩ lớn tiếng khịt mũi: “Chẳng vui gì cả.

Chỉ vì cô ta là con gái của Công tước xứ Croix.”

“Ta đã bảo ngậm miệng lại đi.”

Riftan kịch liệt gằn giọng.

Mọi người đồng loạt im lặng bởi sự dữ tợn của chàng.

Quay người lại, chàng đẩy nàng lên xe ngựa.

“Đừng để ý lời nói của họ.”

Riftan leo lên xe ngựa, đóng cửa toa xe và nói.

“Họ không tử tế với cha em.

Nàng không tìm được từ nào để trả lời, chỉ chăm chú nhìn xuống mu bàn tay đang để trên đùi.

“Chỉ vì cô ta là con gái của Công tước xứ Croix”

, lời nói này nhắc nàng nhớ lại mối quan hệ của cả hai diễn ra thế nào.

“Em bực bội vì người của ta sao?”

Thấy nàng thẫn thờ, chàng căng thẳng hỏi.

Nàng ngạc nhiên nhìn lên.

Có ai từng quan tâm đến cảm xúc của nàng sao? Nàng bất giác mỉm cười khi nhìn vào khuôn mặt bối rối của chàng.

Quả là một người kì lạ, nàng nghĩ.

“… em biết không?”

“Dạ, gì cơ?”

“Lần đầu tiên… em cười với ta.”

Riftan nhìn chằm chằm gương mặt nàng với vẻ khó đoán, từ từ vươn tay xoa gò má nàng.

Max nín thở, bị cuốn vào ánh mắt nồng nhiệt của chàng.

Người đàn ông hé môi như muốn nói gì đó, rồi nhanh chóng rút tay về.

Sau đó, chàng quay đầu ra ngoài hét, tưởng như vừa rồi chưa từng xảy ra chuyện gì: “Còn chờ gì nữa? Ai là người đã cầu xin bọn ta phải lên đường chứ!”

Nàng nghe được tiếng xì xào bên ngoài, ngay sau đó, chiếc xe lăn bánh.

Nàng liếc nhìn chàng trong sự im lặng khó xử.

Riftan tựa đầu vào cửa sổ, nhắm mặt lại như thể đang mệt mỏi.

Lúc này mới cảm thấy thoải mái một chút, nàng cũng dựa người vào tường.

Cỗ xe rung động, lắc lư, như nhịp điệu đong đưa của chiếc nôi.

Có lẽ sự căng thẳng mấy ngày nay đã lên đến đỉnh điểm, nàng dần dần chìm vào giấc ngủ.

**** Rời khỏi ngôi làng họ ở lại trong ngày đầu tiên, băng qua một rừng cây xanh rộng lớn suốt cả ngày dài.

Xe ngựa đi dọc con đường đất đầy bụi cuối cùng cũng đến được một ngôi làng nhỏ ven rừng khi trời đã sụp tối.

Sau khi di chuyển trong một không gian chật chội, Max đã mệt nhoài.

Riftan tự mình đi ra ngoài để xem xét tình hình, rồi quay lại xe ngựa, lấy túi ngủ và đèn trong khoang hành lí.

“Hôm nay chúng ta nghỉ lại đây.

Trời khá lạnh, nên hãy giữ ấm nhé.”

Nàng nghe lời chàng, kéo mũ trùm đầu xuống thấp hơn.

Cẩn thận giữ chặt dây áo choàng, nàng bước xuống xe ngựa và họ sải bước đến chỗ các hiệp sĩ tập trung, tay Riftan choàng nhẹ qua vai nàng.

Một trong số các hiệp sĩ, người đã đến nói chuyện rất lâu với lính gác, quay lại nhìn và lúng túng hỏi chàng: “Chỉ huy, ngài có mệnh lệnh gì không? Họ không còn phòng cho chúng ta…”

Riftan cầm đèn lên và nhanh chóng nhìn quanh.

Bốn, năm ngôi nhà tranh tắt đèn tối om nằm san sát trên con đường ngoằn ngoèo.

Người hiệp sĩ mau chóng giải thích thêm: “Năm căn nhà gỗ nhỏ đầy những người nông nô vì đã đến mùa thu hoạch.

Có một kho lương thực trống.

Chúng ta có thể mượn tạm một hôm…”

Hiệp sĩ liếc nhìn Max khi nói hết câu.

Riftan nhăn trán nhìn người lính gác: “Có chỗ nào cho vợ ta ở riêng không?”

“Có một túp lều tồi tàn dựng tạm cho nông nô trong mùa thu hoạch.

Nếu cần, tôi có thể bảo họ rời đi… nhưng nơi đó, không phải chỗ thích hợp cho một quý cô đâu.”

“Nhưng nó đỡ hơn kho lương thực.

Nếu anh giúp ta lau dọn nó, ta nhất định thưởng cho…”

“Em, em ổn, không sao đâu.”

Max sợ hãi nắm lấy tay chàng.

Không chỉ vì những nông nô đã phải khổ cực cả ngày dài bị đuổi ra ngoài vì mình, mà còn vì nàng không muốn một mình qua đêm ở nơi xa lạ, kì quái này.

Nhìn xung quanh với ánh mắt hoảng hốt, Max giữ lấy tay áo Riftan: “Em, em không muốn ở một mình…”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc