Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hai người phụ nữ rời khỏi phòng mà không nói gì thêm, những thứ được mang đến đều đặt trên bàn.
Max vẫn ngồi đó, chờ họ đi đủ xa mới đứng dậy và đóng cửa lại.
Sau đó, nàng nhúng chiếc khăn sạch vào nước ấm rồi lau người, cả cơ thể tối qua đã hoạt động quá sức rồi.
Dùng khăn ướt lau lên làn da mướt mồ hôi không phải là cảm giác dễ chịu gì.
Nàng lau sạch dấu vết đêm hôm qua.
Có khá nhiều vết đỏ ở vai, cánh tay, bắp đùi, chân và ngực nàng.
Những dấu vết này không biến mất được sao? Kí ức đêm qua tràn về khiến đôi gò má nàng nóng hổi.
Mặc dù những chấm đỏ không biến mất, nàng vẫn ngâm khăn và mạnh tay chà xát lên nó.
Khi ở cùng chàng cả đêm, nàng chỉ có cảm giác xấu hổ chứ không hề thấy kinh khủng như đêm đầu tiên.
Không, nàng thậm chí còn cảm thấy hạnh phúc khi chàng dịu dàng ôm hôn mình, trong khi nhẹ nhàng mỉm cười.
Chưa từng có ai đối xử với nàng như thế.
Nhưng chồng nàng – người mà nàng tưởng sẽ li dị mình – không chỉ nghiêm túc xem nàng là vợ, mà dường như còn thích nàng nữa.
Nàng nhớ chàng từng nói mình chưa từng muốn rời đi ngay trong đêm đầu tiên đó.
“Ba năm trước, ta muốn được ở cùng em, không hề muốn rời đi.
Em không biết ta đã phải khó khăn thế nào để rời khỏi chiếc giường đó đâu.”
Nàng úp mặt vào chậu nước để làm dịu đi cái nóng trên mặt mình.
Tất cả cứ như một giấc mơ vậy.
Max tỉ mỉ chăm sóc mái tóc rối như tơ vò của mình với xà phòng và vắt khô cái khăn.
Sau đó dùng một chút nước hoa, cẩn thận chải tóc, rồi nàng lại nghe tiếng gõ cửa.
“Phu nhân, chồng cô đưa tới một bộ đồ để cô thay đây.”
Lần này, Max mở cửa và chỉ nhận được bộ đồ chàng đưa.
Đó là một cái đầm hồng được thêu chỉ vàng.
Khi nàng trải nó ra, đai lưng, áo ngực và một cái quần lót mỏng manh rơi xuống.
Mặt Max đỏ ửng lên khi thấy chúng.
Bộ đồ lót không khác thứ mà bảo mẫu đã đưa là bao.
Mặt nàng nóng đến mức nàng nghĩ nó có thể bốc cháy bất cứ lúc nào.
Ở cái thị trấn đơn sơ này, nàng tự hỏi làm thế nào lại có thứ này được chứ.
Đây không phải là khẩu vị của chàng… hay là phải nhỉ? Nàng ôm mặt trong xấu hổ không chịu nổi và kêu lên một tiếng, rồi nàng lại lần nữa nghe được tiếng đập cửa.
Lần này là của Riftan.
“Maxi, em lấy quần áo chưa? Mặc xong cả rồi chứ?”
“A, vẫn chưa xong…”
“Mau lên, chúng ta phải nhanh chóng rời đi.”
“Chờ chút đã…”
Giọng nói hấp tấp của chàng khiến nàng vội vàng mặc bộ đồ lót có mà như không này.
Sau đó, nàng mặc cái quần màu trắng và bộ váy lộng lẫy lên người.
Chẳng dễ dàng chút nào bởi nàng chưa bao giờ mặc mấy món đồ như vậy mà không được giúp đỡ.
Nàng kéo chiếc váy dài lên, nó phải dài tới mắt cá chân, rồi nàng buộc thắt lưng lại.
Nhưng những cái dây áo phía sau lưng vẫn cứ lộn xộn làm nàng mất bao nhiêu thời gian với nó, suýt chút nữa thì cả bả vai bị chuột rút.
Đến khi Riftan đập cửa một lần nữa.
“Vẫn chưa à?”
“Ừm, ở… đây…”
“Hả?”
“Ai, ai có thể giúp… một người, người nào đó, gọi họ lần nữa…”
“…”
“Ồ, sau lưng, đằng sau áo em…”
“Mở cửa đi.”
“Dạ?”
“Mở cửa nào.”
Bị chàng thúc giục, Max dùng một tay mở cửa để giữ quần áo không tuột xuống.
Riftan lách người vào, đóng cửa lại và cẩn thận nhìn nàng.
Max không biết gì, chỉ vội xin lỗi.
Ta không hiểu lắm về quần áo của phụ nữ, nên ta thậm chí không nghĩ nó khó chịu đến thế khi mặc vào hay cởi ra.”
Chàng nói, nhìn xuống váy và tay áo dài của nàng.
Khó xử siết chặt ngón tay mình, nàng im lặng.
Chiếc váy lạ mắt này có thực sự phù hợp với nàng? Có lẽ nó trông thật nực cười.
Trong khi nàng đang do dự, chàng đã giữ vai và xoay người nàng lại.
“Ta sẽ giúp em.”
“Ừm, đây,…”
Sau đó, chàng cầm lấy từng sợi dây và buộc chúng lại với nhau một cách thận trọng.
Tiếng sột soạt làm Max lo lắng.
Chàng sờ soạng một cách lạ lẫm một hồi trước khi cho phép nàng xoay người lại.
“Rồi đấy.”
“Được rồi, cảm ơn chàng…”
“Ta mua nó từ một thương gia ở gần đây, nên ta lo rằng nó không không hợp với em.
Nhưng giờ thì em phải chịu thôi.
Khi chúng ta về đến nhà, ta sẽ cho em những bộ đồ tốt hơn.”
Nàng chớp chớp mắt.
Nàng đã nghĩ bộ trang phục này rất sang trọng, nhưng chàng không nghĩ thế ư? Thật là chán nản mà.
Max không hề sống xa hoa như chàng nghĩ.
Tất cả thứ tốt nhất của Công tước xứ Croix đều dành cho Rosetta.
Toàn bộ quần áo của Max đều do người hầu làm, đại khái là làm từ phần vải thừa của họ.
Nàng chưa từng mặc thứ gì được thêu hoa văn đẹp đẽ như vậy.
Tuy thế, Riftan vẫn lo rằng nàng có thể không vừa lòng.
Có lẽ chàng nghĩ nàng quen mặc những bộ đồ xinh đẹp hơn.
Nàng nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.
Nàng cảm thấy thật may mắn khi đã không mang theo hành lí gì và tránh khỏi bị sỉ nhục bởi tủ đồ tồi tàn của mình.
Sau đó, với vẻ thờ ơ, nàng giả vờ vuốt phẳng váy của mình rồi nói: “Cái… cái váy này cũng không tệ lắm.”
Nàng nhìn chàng, cố tỏ vẻ kiêu kỳ, nhưng chàng chỉ khoác chiếc áo choàng qua vai nàng mà không có gì khó chịu.
Nàng hướng mắt vào những hoạ tiết tinh xảo trên chiếc áo.
Thật lạ khi một hiệp sĩ như chàng lại dịu dàng với nàng đến thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)