Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dưới Gốc Cây Sồi Chương 21 – Ánh sáng phía sau màn sương (1)

Cài Đặt

Chương 21 – Ánh sáng phía sau màn sương (1)

“Chết tiệt! Chuyện gì?!”

“Làm ơn, mở cửa đi! Mặt trời đã lên cao rồi kìa! Ngài còn định phí thời gian trên giường đến bao giờ nữa!?”

Âm thanh vô cùng bực bội từ ngoài cửa truyền vào.

Riftan ném ánh mắt hung dữ về phía người đàn ông đứng bên ngoài, ánh nhìn như muốn xuyên qua mọi chất liệu.

“Nếu còn dám làm phiền ta lần nữa, thì ta sẽ moi ruột của cậu! Và nếu dám phản kháng, ta sẽ giết cậu!”

“Chúng ta phải lên đường! Ngài quên là ta phải quay lại thủ đô sau khi ghé qua lãnh địa của ngài sao?”

“Chậm trễ vài ngày cũng chả chết, nên đừng giỡn mặt với ta!”

“Chỉ huy!”

“Đi đi! Cậu đã hành xử như một tên khốn đấy!”

Chàng lắc đầu và gắt lên.

Max đứng hình; đây là lần đầu tiên trong đời nàng nghe một cuộc đối thoại với những lời chửi rủa khó nghe như vậy.

Rồi Riftan đứng dậy với vẻ mặt băn khoăn, hét ra ngoài cửa.

“Chuẩn bị xe ngựa! Ta sẽ thu xếp và đi ngay!”

Người ở phía ngoài cứ đập cửa liên hồi, không chịu rời đi.

Riftan thở dài thườn thượt, chán nản cúi đầu: “Lẽ ra ta không nên đưa đám nhóc đó theo…”

“…”

“Chờ một chút.

Ta sẽ ra ngoài mang quần áo vào cho em.”

Với khuôn mặt nhợt nhạt, mệt mỏi, nàng kéo tấm chăn lên cổ và gật đầu.

Chàng đang nhặt quần áo mình lên, cau mày nhìn gương mặt đẫm nước mắt của nàng: “Hửm? Sao em nhìn ta như thế?”

“…”

“Nói nhanh nào.

Em cũng thấy là ta đang rất vội mà.”

Nàng biết rõ điều này.

Chồng mình – người mà nàng chỉ vừa mới gặp lại ngày hôm qua có tính khí vô cùng nóng nảy.

Nàng rụt rè nói nhỏ: “Ừm, mọi, mọi người bên ngoài, họ… chàng biết đấy, biết đấy…”

“Biết gì chứ?”

“B-biết việc chúng ta đã làm…”

“…”

Mặt nàng nóng rực như thiêu đốt.

Khoé miệng chàng khẽ nhếch lên khi nhìn vào gương mặt đỏ ửng của nàng.

Giây tiếp theo, không chút ngờ vực, chàng quăng quần áo sang bên và đi đến cạnh giường.

“Ri-Riftan!”

“Ôi, em khiến ta phát điên lên mất.”

Chàng cười đến không kịp thở khi ôm nàng vào lòng.

Max đung đưa chân trong xấu hổ.

Chàng cười thật hồn nhiên, khác xa người đàn ông dữ tợn ban nãy khiến nàng không thể tin nổi.

“Đúng là một quý cô ngây thơ.

Tất nhiên bọn họ biết chúng ta đã làm gì.

Làm sao có chuyện một đôi vợ chồng gặp lại nhau sau ba năm chia cắt lại chỉ đơn thuần nắm tay nhau nằm ngủ chứ.”

Tự nhiên? Nàng biết đó là nghĩa vụ làm vợ của mình, nhưng những gì chàng chia sẻ với nàng hình như không tự nhiên cho lắm.

Đột nhiên Max ngỡ ngàng với suy nghĩ của bản thân.

Chia sẻ? Có phải hành động đêm qua của bọn họ là một kiểu có qua có lại không? Nàng không hiểu sao mình lại nghĩ thế.

Rốt cuộc thì đó cũng chỉ là một hành động mà người ta phải chịu đựng để có một đứa con… “Em lại đỏ mặt rồi.

À, và không chỉ họ đâu.”

“…”

“Nhưng đừng sợ.

Ta không đủ tự tin là mình sẽ làm xong trước khi họ xông vào đâu.”

Chàng tinh nghịch hôn lên chóp mũi nàng và để nàng rời khỏi lòng mình.

Nàng cuộn chăn như một cái kén trong góc giường, xoa xoa mũi nơi chàng vừa chạm vào.

Riftan cúi xuống nhặt đống quần áo chàng vừa vứt đi, rồi mặc lên từng món một.

Nàng vội quay mặt đi, tránh khỏi cảnh tượng chàng đang trần trụi thản nhiên mặc đồ trước mắt mình.

Chàng nhanh chóng mặc áo giáp vào và nói: “Ta sẽ đợi em ở ngay ngoài cửa.”

Nàng nhẹ nhàng gật đầu.

Lúc đầu, chân nàng run đến mức chẳng thể nhúc nhích gì được dù có cố cách mấy.

Nhưng khi Riftan rời khỏi phòng với thanh kiếm giắt bên hông, cuối cùng nàng cũng bò về phía giường để mở cửa sổ.

Dưới bầu trời thu nhàn nhạt, ngôi làng đông đúc hiện ra trước mặt.

Một con đường đất rộng với những vết xe ngựa, năm hoặc sáu toa xe gỗ, đồng cỏ bát ngát và vườn cây ăn quả bao la… Max đang ngắm nhìn khung cảnh đơn sơ một lượt, chợt nhận thấy một ánh mắt gắt gao, nàng cúi đầu nhìn xuống.

Trước cửa quán trọ, một chiếc xe ngựa đang đậu với ba trong số các hiệp sĩ đi cùng Riftan đứng sừng sững nhìn vào nàng.

Nàng vội khép cửa sổ.

Dù đã cuộn chăn quanh người, nhưng nàng vẫn ngại ngùng khi bị trông thấy trong tình trạng cẩu thả như thể sắp đi ngủ này.

“Chắc họ trì hoãn chuyến đi là vì mình?”

Nàng lo lắng cắn môi.

Mất một lúc lâu trước khi nàng nghe thấy một âm thanh khác; có người gõ cửa.

Nàng thận trọng hỏi: “Ai, ai vậy?”

“Tôi mang nước rửa mặt đến cho cô.”

“V-vào đi.”

Nàng ôm chăn thu người vào một góc giường.

Hai người hầu gái mang vào một cái chậu lớn, một ấm nước và một chiếc khăn trắng, ngượng nghịu nhìn nhau.

“Chúng tôi được chồng cô kêu vào phục vụ cô, nhưng…”

“Ồ, không… tôi, tôi có thể, có thể tự làm…”

“Anh ta nói có lẽ cô cần được giúp đỡ…”

Mặt nàng đỏ rực lên như màu tóc mình.

“Chà, thực sự, ổn mà.

Tôi, chồng tôi, nói, tôi sẽ tự làm.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc