Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dưới Gốc Cây Sồi Chương 20 – Xúc cảm dịu dàng từ người đàn ông lạ (2)

Cài Đặt

Chương 20 – Xúc cảm dịu dàng từ người đàn ông lạ (2)

“Ừ.

Sáng rồi.

Ta còn nghĩ không biết khi nào em mới tỉnh dậy.”

Chàng ấn môi lên mi mắt nàng khi nói điều này, cái chạm lạ lùng khiến Max rụt người lại.

Trước phản ứng của nàng, chàng cười toe toét và nồng nhiệt đặt lên mặt, tai và cổ nàng những cái hôn thật kêu như chạm vào cánh bướm.

Theo phản xạ, Max xoay mặt đi vì ngượng ngùng.

“Ha, ha, đừng… Ôi, d-dừng lại ngay v-và thay đồ nào…”

“Không.

Em có biết ta phải chịu đựng suốt cả đêm rồi không?”

Người đàn ông khịt mũi và đặt tay nàng lên môi mình.

Cái lưỡi ẩm ướt của chàng liếm ngón tay nàng một cách tinh tế mà vẫn có thể khơi gợi cảm giác của nàng.

Nhịp tim rộn ràng như tiếng trống rõ mồn một bên tai nàng.

Chàng đưa ngón tay nàng vào sâu hơn và nhẹ nhàng mút nó.

Chưa bao giờ Max nghĩ rằng bàn tay cũng là nơi nhạy cảm đến thế.

“Thực ra, nếu em biết cảm xúc của ta mỗi khi thấy em đỏ mặt, hẳn là em sẽ không bày ra dáng vẻ đó với ta đâu, nhỉ? Riftan lầm bầm, cắn đầu ngón tay nàng.

Không thể chịu nổi nữa, nàng liền rút tay ra và giấu vào trong chăn.

Sau đó, chàng nhíu mày, giở chăn lên.

Nàng ré lên và cuộn người lại.

“Sao em lại giấu đi?”

“A, trời sáng rồi! Sáng lắm rồi…”

“Vậy cho ta xem.

Ta muốn ngắm nhìn cơ thể em dưới ánh sáng.”

Chàng kéo đôi chân đang co lại của nàng khiến nàng ngạc nhiên kêu lên.

Thật không tưởng tượng nổi khi mà mới hôm qua nàng còn run lẩy bẩy trên sàn nhà trong lâu đài của cha, thì hôm nay lại trần trụi nằm trên giường cùng một người đàn ông giữa ban ngày ban mặt.

Không nhìn thấu được suy nghĩ của nàng, Riftan dịu dàng vuốt ve bả vai, ngực, eo và mạn sườn của nàng, rồi thản nhiên đặt tay giữa hai đùi nàng.

Hành động của những ngón tay ở nơi ướt át của nàng đêm qua khiến nàng không khỏi quen thuộc.

“Maxi, hôm qua… không tệ, đúng chứ?”

“Ri-Riftan…”

“Không… nó tốt mà, phải không?”

Dù có chết, nàng cũng không thể nào đáp lại câu hỏi của chàng.

Ngón tay chàng khéo léo di chuyển trong nơi bí mật của nàng.

“Ta… Ta yêu em chết mất.

Ba năm trước, ta muốn ở bên em, không phải vì hận thù.

Em không biết ta phải khó khăn thế nào để rời giường đâu.

Tất nhiên, em muốn ta biến mất, nhưng…”

Trước lời nói bất ngờ như vậy, nàng quên cả thẹn thùng và tròn mắt nhìn.

Ngay cả khi em không thích… Ngay cả khi em rơi nước mắt…”

Chàng đưa ngón tay vào sâu hơn và nhẹ gặm người nàng.

Max dùng chân siết chặt chàng theo phản xạ.

Điều này khiến chàng bật lên một tiếng rên rỉ xúc động.

“Thật xui xẻo khi em phải làm vợ một kẻ như ta.”

Chàng nói cái quái gì thế? So ra thì, nàng mới là kẻ không có vận may.

Cha nàng còn đi xa đến mức bóng gió nói rằng nàng là kẻ dễ dàng bị thay thế ngay cả trong hôn nhân.

Nhưng sao chàng cảm thấy như thế nhỉ? Câu hỏi mờ nhạt nhanh chóng vụt mất khi cơn nóng dưới bụng làm nàng chú ý.

Nàng giữ chặt lấy ngón tay chàng đang hung hăng chuyển động trong người.

Ánh mắt háo hức quét khắp người khiến nàng không thể rời mắt khỏi cái nhìn mãnh liệt của chàng.

Ngón tay chàng rút ra rồi ấn sâu vào cùng một lúc.

“Ư…!”

“Chắc ta… chết mất thôi.”

Riftan rên một tiếng trầm thấp, nghèn nghẹn và nhẹ nhàng cắn vào bên dưới dái tai nàng.

Bấu chặt lấy đôi vai rắn chắc của chàng, nàng cảm thấy mình như thể đang bị một con chó săn tóm chặt.

Nắm lấy cả hai đùi của nàng, chàng mở rộng ra đến mức gần như phát đau và bắt đầu chầm chậm động đậy.

Max vùi mặt vào gối, cố nén tiếng rên rỉ của mình.

Tựa như dòng chảy chậm rãi, êm ái dần dần mạnh mẽ hơn.

Riftan đã chuyển động bên trong nàng được một lúc lâu, rồi đổ rạp trên người nàng khi lên đến đỉnh điểm.

Nàng thở hắt ra, trái ngược với tiếng thở dài khàn khàn trên đỉnh đầu mình.

“Ta muốn giữ thế này trong vài ngày.”

“N-nặng lắm…”

Nàng lẩm nhẩm với vẻ mặt hoảng loạn.

Với cái đà này, nàng không nghĩ là mình có thể gượng dậy mỗi ngày khi chàng cứ đè lấy mình.

Chàng chua chát cắn tai nàng.

“Ôi, đau quá…”

“Là vì em nói em không thích nó, trong khi thực tế là em cảm thấy rất tốt.”

Chàng gặm dái tai ửng đỏ của nàng và liếm nó.

Max giật mình né chàng.

“Ri-Riftan…!”

“Cảm giác tuyệt thật.

Ta đã có thể như thế này nếu không phải vì con thằn lằn đó.

Không chừng, chúng ta đã có một hay hai đứa con gì đó rồi, phải không?”

“Ưm, đ-đừng, đừng làm vậy mà…!”

Riftan vẫn tiếp tục chơi đùa đôi tai nàng và dụi dụi cơ thể ấm áp của mình lên người nàng như thể chẳng nghe thấy lời Max nói.

Trong khi đó, nàng đã kiệt sức bởi “nghĩa vụ giường chiếu”

chẳng thể kết thúc này của mình.

Nhưng dường như chàng không có chút mệt mỏi nào, lại lần nữa len vào giữa hai chân nàng.

Max gần như bật khóc.

Ngay lúc nàng tưởng mình sắp ngất đi, nàng đột nhiên ngưng động đậy.

Có ai đó đang đập cửa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc