Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dưới Gốc Cây Sồi Chương 19 – Xúc cảm dịu dàng từ người đàn ông lạ (1)

Cài Đặt

Chương 19 – Xúc cảm dịu dàng từ người đàn ông lạ (1)

“Có đau không?”

Max muốn nói rằng đó là một trải nghiệm tương đối không thoải mái nhưng nàng chỉ lắc đầu.

Chàng thở phào nhẹ nhõm, áp môi mình lên thái dương nàng, cử chỉ thân mật này không hiểu sao khiến tim nàng ấm áp.

Đó là cảm giác mà nàng không ngờ đến.

Trước đây, nàng đoán cảm giác ấy hẳn phải giống như bị cướp đoạt, bị chà đạp… chờ đợi một sự đau đớn, trống rỗng, lạnh lẽo và cay đắng.

“Ta nặng lắm không? Chờ chút nhé.”

Riftan chống người dậy và từ từ rút vật nam tính của mình ra.

Max đột nhiên cảm nhận có thứ gì đó chảy ra từ bên trong.

Chàng ngăn nàng đang cố gắng siết chân lại theo phản xạ.

“Ri-Riftan…!”

“Nằm yên nào.

Em đang mệt mỏi, phải không? Ta sẽ giúp em lau dọn.”

Riftan kéo cái chậu đã đặt sang một bên, rồi vắt khô cái khăn sũng nước.

Chàng nhẹ nhàng lau rửa chỗ đó một cách cẩn thận.

“Có đau không?”

“Ồ, ừm, không đau đâu.”

Có đau không ư? Max đỏ bừng lên như một chiếc xúc xích mới nướng.

Tuy nhiên, chàng không phát giác ra suy nghĩ của nàng mà chỉ cẩn thận lau chùi nơi đó và sau đó cũng làm sạch phần dưới của mình.

Nàng không dám nhìn chàng, nhanh chóng nhặt chăn lên che người.

Riftan mỉm cười khi trông thấy hành động đó.

“Em sẽ sớm quen thôi.”

Rồi chàng ngồi phịch xuống cạnh nàng.

Chân Max run lên vì bất ngờ.

Riftan thản nhiên nằm xuống chiếc giường rộng rãi, thậm chí dùng một tay kéo nàng lại gần và để nàng nằm trên người mình.

Cảm giác làn da đẫm mồ hôi của họ cọ xát nhau khiến Max khó xử.

“Ri…Riftan…”

“Đừng ngọ nguậy trừ khi em muốn làm chuyện đó lần nữa.”

Đây không phải lời đe doạ suông, bởi khối thịt đang chạm vào bụng dưới của nàng lại căng lên lần nữa.

Nàng sững người.

Với vẻ thờ ơ, Riftan vòng tay ra sau đầu nàng, kéo tấm chăn phủ lên cơ thể đang sát sao của họ.

Rồi chàng chậm rãi nhắm mắt lại, lòng bàn tay trượt theo những lọn tóc gợn sóng của nàng.

Chỉ khi đó Max mới nhận ra chàng định ngủ cùng mình.

“Ri-Riftan…”

“Sao em cứ kêu tên ta thế?”

Riftan dường như quá tự nhiên khi ngủ với cơ thể khoả thân của nàng.

Mắt nàng liếc sang một bên; cuối cùng, nàng đành nuốt xuống những lời muốn nói và chỉ thì thầm: “Ch-chúc ngủ ngon…”

Không có tiếng phản hồi, có lẽ Riftan đã ngủ rồi.

Nàng lắng nghe nhịp đập từ cái cổ dày của chàng, và nhịp đập ấy cũng sớm khiến nàng nhắm mắt lại theo.

*** Có gì đó đang đè ép lồng ngực nàng.

Max ngập ngừng mở mắt một cách khó khăn và nhanh chóng lúng túng.

Một cánh tay rám nắng, rắn chắc che mất tầm nhìn của nàng.

Ngẩng đầu lên, nàng nhìn thấy dáng vẻ say ngủ của Riftan, phân nửa mặt chàng vùi vào tóc nàng.

Max lập tức đỏ mặt khi nhớ lại chuyện hôm qua.

Họ quấn quýt dưới tấm chăn mà không có gì ngăn trở.

Đôi chân dài của người đàn ông đan xen với chân nàng, và chàng xem nàng như cái gối mà ôm chặt vào lòng.

Max chưa từng say mê bất kì ai.

Ngay cả mẹ cũng chưa từng ôm nàng.

Đôi mắt nàng đảo quanh phòng trong giây lát, nàng nghĩ tốt hơn hết mình nên mặc quần áo vào trước khi Riftan thức dậy.

Nếu chàng tỉnh dậy thế này thì… Max ôm mặt, không tự tin nhìn thẳng chàng.

Khi nhớ đến cơ thể mình cuộn tròn trong lòng chàng cả đêm qua, nàng xấu hổ đến nỗi muốn lao ra cửa sổ.

Một quý cô không bao giờ phản ứng như thế cả.

Ngay cả bảo mẫu – người từ lâu đã rao giảng cho nàng về bổn phận làm vợ, bảo rằng nàng nên đáp ứng “thích đáng”

những yêu cầu của chồng mình.

Nàng ôm chặt gò má nóng rực của mình.

Đêm qua, hình ảnh một người phụ nữ chật vật, rên rỉ ấy khó mà quên được.

Lỡ như chàng nghĩ mình là người không có đức hạnh thì sao? Sự sốt ruột dâng trào trong đầu nàng.

Max cẩn thận tuột khỏi vòng tay chàng và nhìn xuống gầm giường.

Nàng không bao giờ có thể đối mặt với chàng như thế này.

Ăn mặc như một quý cô thì hơi quá, nhưng ít nhất cũng phải thoát khỏi tình trạng khoả thân này.

Nàng tìm thấy một bộ đồ ở góc phòng và khẩn trương đưa tay lấy.

Đôi mắt nàng bừng sáng nhìn nó, nàng có thể với tới mà không cần phải di chuyển.

Nàng thực sự không đủ can đảm để đi lại trong phòng mà không mặc gì trên người.

Vì thế, nàng vươn tay ra, nhưng đột nhiên bị hụt, ngã trở lại.

“Em đang làm gì thế?”

Max bối rối nhìn chàng.

“Ri-Riftan… Ồ, trời sáng rồi…”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc