Max áp mặt vào vai chàng, chờ đợi cảm giác mãnh liệt qua đi.
Hông nàng rung động, thứ gì đó ấm áp chảy xuống giữa hai chân nàng.
“Suỵt, tốt lắm.
Em làm tốt lắm.”
Chàng thì thầm với nàng, như thể đang dỗ dành trẻ con.
Nàng mềm nhũn trên giường, cảm giác lâng lâng trên mây chưa qua hết.
Chàng nhanh chóng cởi đồ và đứng dậy.
Nàng chắc chắn đây không phải lần đầu tiên nhìn thấy thân thể chàng, nhưng giờ phút nhìn thấy nó tinh tế toả sáng trong bóng tối, một cơn rùng mình bật lên trong lòng nàng.
Vẻ đẹp của người đàn ông trước mắt xuyên thấu trái tim nàng.
“Ôm ta.”
Chàng nhanh chóng trở lại giường và phủ phục lên người nàng.
Thứ gì đó bắt đầu từ từ chạm vào đùi và tiến gần đến nơi riêng tư của nàng.
Vòng tay qua cổ chàng, cơ thể ấm nóng, mạnh mẽ của chàng đè lên người nàng.
Thật là một cảm giác kì lạ thường thấy.
Chàng lầm bầm, vuốt ve tấm lưng nàng.
Ánh sáng leo lét đầu giường phủ lên gương mặt chàng, nơi những giọt mồ hôi như ngọc trai từ trán lăn xuống gò má và cằm chàng.
Những hạt châu lấp lánh lăn trên làn da mịn, vàng óng của chàng vô cùng tao nhã.
Nàng vô tình chạm vào nó, đôi mắt chàng khẽ rung động.
“Mẹ nó!”
Chàng đang nhịp nhàng chuyển động, âm thanh va chạm rõ ràng từ cơ thể chàng khiến Max bất ngờ.
Ngộp thở bởi áp lực đột ngột, nàng vặn người và siết chặt lấy chàng.
Một tiếng rên rỉ đau đớn phát ra từ miệng chàng.
“Làm ơn,… đừng đột ngột siết như thế.”
“Em, em xin lỗi…”
Nàng ngước nhìn chàng với đôi mắt ngập nước.
Nàng cảm giác mình như đất sét được chàng nhào nặn, tạo hình mỗi khi nàng cố vặn vẹo người.
Lại có thể cảm nhận được người khác một cách gần gũi thế này sao? Hơi thở gấp gáp, nhịp tim nặng nề, làn da nóng bỏng ẩm ướt… mà nàng chẳng thể phân biệt được là của chàng hay của bản thân.
Điều duy nhất Max nhận thấy lúc này là cơ thể của họ như hoà làm một.
“Ta cảm thấy rất tuyệt…”
Riftan rên rỉ khi tiến đến gần hơn, sâu hơn vào nơi ẩm ướt của nàng, những giọt mồ hôi trên vai lăn xuống ngực chàng, rơi vào cơ thể nàng.
Max giương đôi mắt run rẩy nhìn vẻ mặt cứng đờ, đáng sợ của chàng.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, nàng nhìn thấy hàng lông mày nhăn lại của chàng như thể đang chịu đựng đau đớn, và nàng chỉ có thể nghĩ, thực sự tuyệt lắm sao? “C-cảm thấy tuyệt?”
Khi câu hỏi thốt ra khỏi miệng nàng, khoé miệng chàng nhếch lên: “Vậy em nghĩ tại sao ta lại giữ lấy một người phụ nữ để làm chuyện này cho đến khi ngất đi?”
Chàng giữ hông nàng, duỗi chân nàng ra để dễ tiếp cận và có thể di chuyển mạnh mẽ hơn.
Khi cảm nhận khối thịt nóng bỏng, rung động đó trượt vào trong, nàng há to miệng kêu lên một tiếng đau đớn.
Bất cứ khi nào chàng rút ra, nàng đều thở dốc và khi chàng đẩy vào, nàng lại cố giữ bình tĩnh.
Riftan căng thẳng nói thầm, thở hắt ra: “Ta như một kẻ mất trí… Ta không định làm thế.
Ta chỉ định để em nghỉ ngơi.
Nhưng nhìn em trong bộ đồ lót… ôi!”
Cái bụng rắn chắc của chàng tỳ lên người nàng mỗi khi cơ thể họ thân mật với nhau.
Da thịt nóng bỏng chạm nhau.
Móng tay Max đã vô thức cào vào lưng chàng để kìm nén sự sung sướng từ tận bên trong.
“Em, cũng vậy, em cũng cố kiềm chế… Em đã…”
Những gì chàng nói đã sớm chẳng còn lọt vào tai nàng.
Cơ thể nàng đang làm chủ cảm xúc.
Từng cử chỉ của chàng như cơn sóng dữ dội càng ngày càng rõ ràng, khắc nghiệt hơn, khiến nàng dao động.
Đã đến mức nàng không biết được khi nào mình nên thả lỏng hay cố hết sức nữa.
Cơ thể nàng trở nên cứng đơ vì không bắt kịp những cử động của chàng.
Tốc độ của chàng nhanh hơn, đưa nàng lên đỉnh điểm và khiến chân Max run lên dưới thân chàng.
“Maxi…”
Chàng gằn giọng, mắt nàng gần như mở to khi chăm chú nhìn chàng.
Khi cảm nhận được bàn tay to lớn đang nâng má mình, nàng nghĩ, sao chàng lại gọi mình vậy nhỉ? Trái tim nàng loạn nhịp trước cái nhìn nghiêm nghị của chàng.
Trong một khoảnh khắc, chàng cảm thấy bản thân như một người bạn tâm tình.
Chàng ôm lấy khuôn mặt nàng và điên cuồng hôn khi cơ thể họ đang hoà làm một.
Nàng cảm thấy thân hình to lớn của chàng run lên, cứng ngắc như một con ngựa đực.
Một người đàn ông đã không nhịn nổi, nhưng vẫn cố chấp muốn làm thêm nữa.
Khi đạt đến cao trào, chàng mạnh mẽ giữ chân nàng với những cú thúc đầy khao khát, sự ấm nóng ngọt ngào tràn ngập nơi dưới thân nàng.
Cảm giác ngứa ran lan khắp người, một cảm giác mà nàng đã hai lần trải qua nhưng vẫn không thấy quen thuộc.
Đắm chìm trong khoái lạc, nắm tay nàng yếu đi, chuyển sang ôm lấy tấm lưng đẫm mồ hôi khi chàng gục xuống người mình với hơi thở gấp gáp.
Qua da thịt, nàng cảm nhận rõ tiếng tim đập dồn dập của chàng.
“Lần này, ta đã cố không thô bạo…”
Chàng thở hổn hển, lầm bầm, nhưng nàng không nhấc nổi mí mắt lên nữa.
Đôi mắt đen sáng rực tựa con quái thú kì lạ trong bóng tối khi chàng hôn nhẹ lên bả vai và cần cổ nàng.
Chàng nán lại bên trong nàng, không muốn tách cơ thể đã hòa làm một của họ ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)