Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Hả?”
“Trong lúc cởi ra, ta đã xé nó.”
“Ồ… ừm, sao cơ? Chàng, ừm, cởi hả?”
Max không thể không hỏi.
Câu hỏi này có vẻ làm chàng bối rối.
Ta không hề biết nó có thể kéo lên kéo xuống!”
Khuôn mặt Maximilian đỏ đến mức bốc khói.
Nàng xấu hổ muốn chết khi nghĩ rằng chàng nhìn thấy đồ lót của mình và những gì bên dưới nó.
Bảo mẫu buộc nàng mặc mấy thứ đồ bó sát đó khi chồng nàng đi vắng.
Bà ấy bảo đó là để bảo vệ tiết hạnh của nàng.
Max buộc phải mặc mớ đồ kinh khủng đó lên người, nhưng nàng chưa bao giờ nghĩ sẽ có người trông thấy nó.
Khi nàng ôm mặt với ý muốn lao ra khỏi cửa sổ ngay lập tức, thì chàng khẽ thở dài.
“Ngày mai ta sẽ mua đồ lót mới cho nàng, nên đừng nhìn thế nữa.
Hay nàng muốn dùng tạm của ta?”
“À, không! Được rồi mà…”
Max lắc đầu lia lịa.
Nàng không hề có ý định mặc đồ lót của người khác, nhất là của một người đàn ông.
Ngoài ra, việc chỉ mặc mỗi cái áo rộng đàn ông khiến nàng không thoải mái chút nào.
Riftan nhìn lướt qua mắt nàng rồi hướng xuống cái tay đang khuấy bát súp của nàng.
“Khi nào nàng mới khuấy xong? Mau ăn đi.
Nàng còn chưa ăn bánh mì đó.”
Nàng múc thêm vài thìa.
Tuy nhiên, cái miệng nhỏ cùng cái bụng căng khiến nàng không muốn ăn tiếp.
Thậm chí, nàng còn chẳng nghĩ đến việc động vào miếng bánh mì khô khốc đó, chỉ nuốt một chút súp, rồi đẩy bát sang một bên.
“Gì chứ? Nàng ăn không đến một nửa.”
Riftan lên tiếng.
“Ta không thèm ăn, nên…”
“Đừng làm khó ta như vậy.
Nàng đừng mong những món ăn xa xỉ cho đến khi chúng ta về đến nhà.
Dù không hợp khẩu vị, nhưng cơ thể nàng sẽ không chịu nổi nếu không ăn đấy.”
Max đỏ mặt khi nghe chàng nói như thể đang khuyên nhủ một đứa trẻ hư.
“Hay là nàng đang kén cá chọn canh, khó chịu về suốt chuyến hành trình này?”
Chàng cáu kỉnh.
“Ta… ta sẽ ăn…”
Sau cùng, nàng húp thêm vài ngụm và không thể nào ăn nổi nữa.
Chàng có biểu cảm ngập ngừng khi thấy nàng đặt thìa xuống.
Tuy thế, may mắn là chàng không buộc nàng ăn thêm, mà chỉ thở dài rồi nhận lại khay đựng bát.
“Cứ kén chọn mãi sẽ hỏng mất.”
Chàng tặc lưỡi, rời đi.
Max nhún vai, không thể thích ứng nổi với tâm trạng thay đổi như thời tiết của chàng.
Có vẻ là chàng chăm lo bữa ăn cho nàng khá tốt, nhưng rồi lại nhanh chóng nổi giận ở giây kế tiếp.
“Không lẽ lời nói và cử chỉ của mình đáng trách lắm sao?”
Nàng thầm nghĩ, hẳn là chàng đang hối hận khi mang mình theo.
“Tại sao chàng lại…?”
Những suy nghĩ tiêu cực và lệ thuộc lấp đầy tâm tư nàng.
Max nhìn vào mắt chàng, không thể nhịn được nữa đã bốc đồng thốt ra câu hỏi.
“Ừm, sao, ừm, tại sao chàng lại mang ta đi?”
“Sao?”
Người đàn ông đang chuẩn bị mang bát rời đi, đã dừng lại và nhìn nàng.
“Ý nàng là gì?”
“À, ta, ừm, chống đối ta, kết hôn… Ha, ha, chàng làm vậy vì chàng muốn thế.
Ồ, chàng đã không… Tại sao phải mang ta theo? Ta, ta không hiểu…”
Mặt chàng cứng đờ thấy rõ.
Nàng nuốt khan.
Thật khó để đoán liệu chuyện nói lắp gây ra ấn tượng xấu cho chàng hay là câu hỏi của nàng khiến chàng khó chịu.
Mặc dù đầy vẻ ngập ngừng, nhưng nàng vẫn nói tiếp, “Ngay từ đầu… chúng ta, à, không… Chàng và ta là một đôi vợ chồng khá là buồn cười, chàng quá tốt so với ta… Chúng ta không biết gì về nhau… và… chàng, chàng mang ta đi nơi nào đó, n-nhưng… bất cứ đâu chàng thích…”
“Im đi!”
Riftan bất chợt gào lên, giận dữ nhìn nàng.
Chàng đặt khay xuống và sải bước lại giường.
“Thành thực đi! Nàng không muốn đi cùng ta sao?!”
“K-không phải thế, mà là…!”
“Không, không phải! Mặc dù không lớn như của cha nàng, nhưng lâu đài của ta vẫn đủ rộng cho một cô gái nhỏ nhắn như nàng sống! Chết tiệt, ta có đủ tiền mà.
Nếu nàng lo mình không được sống trong xa hoa như trước giờ, thì hãy quên đi!”
Nàng co ro như đứa trẻ bị mắng.
Làm quái gì mà chàng nghĩ là nàng lo lắng về cuộc sống như hoàng gia trong khi lúc còn ở lâu đài của cha nàng đã sống trong thiếu thốn chứ? Nàng bối rối trả lời và xua tay tuyệt vọng, như thể hành động đơn thuần này sẽ xoá bỏ mấy lời nói lúc trước của mình.
“Không! Điều đó không làm ta lo lắng.
Chỉ là… sao, tại sao chàng mang ta theo? Ta chỉ tò mò…”
“Đương nhiên, nàng là vợ ta mà! Cuộc hôn nhân của chúng ta là thật, được nhà thờ thừa nhận! Đưa nàng đến nhà ta là bình thường thôi! Còn sống ở chỗ cha nàng sau khi đã kết hôn mới là không đúng!”
“A, nhưng… ta nghĩ chàng muốn ly hôn…”
“… Cái gì?”
Chàng nghiêm nghị đặt tay lên vai nàng.
Max xanh mặt như chuột thấy rắn.
Sự giận dữ trên mặt chàng khiến nàng nghẹt thở.
Có lẽ đây là lý do xảy ra bạo lực – một người thiếu kiên nhẫn để hiểu một kẻ nói lắp.
Nàng sợ hãi nhắm mắt lại, như mỗi lần Công tước xứ Croix đánh nàng.
Nhưng dù nàng chờ bao lâu, thì cơn đau cũng không ập đến.
Khi mở mắt ra, trước mặt nàng là đôi mắt đen của chàng đang nhìn xoáy vào mình.
Đôi tay chàng đặt trên vai nàng, yếu ớt run rẩy, cố gắng kiềm chế cơn tức giận âm ỉ của mình.
“Ly hôn? Bây giờ nàng muốn ly hôn với ta sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
