Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dưới Gốc Cây Sồi Chương 15 – Bên dưới tấm chăn (1)

Cài Đặt

Chương 15 – Bên dưới tấm chăn (1)

“À, không… Không phải…”

“Nếu không thì vì cái quái gì chứ? Vì người nào khác à?”

Phải mất một lúc Max mới hiểu ẩn ý của chàng.

Nàng sững sờ nhìn chằm chằm vào đôi mắt rực lửa của chàng trong giây lát.

Không may là, chính sự im lặng này của nàng khiến Riftan hiểu lầm.

Chàng gằn giọng, khinh thường nói.

“Khi ta đang sống chết chiến đấu, thì nàng lại ở bên một gã đàn ông khác?”

“Ôi, a, không! Ta không có!”

Câu trả lời gần như không ngập ngừng của nàng, khiến chàng dịu bớt.

Nhưng vẫn chưa chịu tin, chàng quyết liệt gặng hỏi nàng.

“Thế thì làm quái gì nàng nói đến chuyện ly hôn đây?!”

“Khi chàng trở về, ta… ta nghĩ chàng sẽ đòi ly hôn và cưới nàng ta… nên…”

“Nàng ta?”

Sau một thoáng suy nghĩ, chàng nói thêm một cách sắc bén, như đã hiểu được những lời luyên thuyên của nàng.

“Agnes?”

Khi nghe đến cái tên đó, Max trợn tròn mắt.

Một cái gật đầu đáng thương là phản ứng duy nhất mà nàng biểu hiện được.

Nhưng người đàn ông trước mặt nàng, với khuôn mặt không góc chết, mạnh bạo vò đầu và phun ra một tràng chửi rủa, có vẻ không hài lòng.

“Một lũ ngu ngốc tung tin đồn nhảm.”

Chàng lẩm bẩm.

Rồi bước đến và ngồi lên giường.

Sau một thoáng, chàng thản nhiên và dễ dàng kéo nàng vào lòng.

Hành động đột ngột này khiến Maximilian bất ngờ, nàng khua chân múa tay theo phản xạ.

Riftan dịu dàng và trìu mến dùng hai tay nâng mặt nàng và kéo lại gần.

Cảm giác lúng túng tiếp theo mà Max cảm nhận được là khi cái lưỡi ẩm ướt của chàng lướt lên những giọt nước mắt trên mặt nàng.

Hàng mi khẽ rung lên và nàng nhắm mắt lại.

Chàng từ tốn gạt đi những giọt nước mắt đó, từng giọt, từng giọt một.

Hơi thở nóng bỏng của chàng phả vào má, môi nàng run lên, tim đập dồn dập.

Theo bản năng, nàng khẽ rên một tiếng.

Cảm nhận được dáng vẻ cảnh giác và run rẩy của nàng, Riftan thở dài và vòng tay ôm eo nàng.

“Ta không biết nàng nghe được những gì, nhưng ta đã từ chối lời đề nghị đó.”

“Chàng từ chối sao?”

Nàng mở to mắt kinh ngạc; giọng chàng cao hơn một chút.

“Đúng vậy! Chẳng lẽ nàng nghĩ ta sẽ chấp nhận lời đề nghị điên rồ đó à?”

“Đề nghị điên rồ”

, ý chàng là gì đây?! Gả một cô công chúa xinh đẹp cho một vị hiệp sĩ đã cứu thế giới thì có gì điên rồ đâu?! “Người có đầu óc tỉnh táo ai lại đi cầu hôn một người đàn ông đã có gia đình chứ? Khi ta nghe chuyện đó, ta đã nghĩ nhà vua bị điên rồi.”

“A, nhưng…”

“Nếu kẻ nào phản bội lời thề linh thiêng trước Chúa, ta sẽ thiến kẻ đó.

Sao nàng lại nghĩ ta sẽ làm điều vô đạo đức đó được?”

Chàng nghiêm túc à? Nàng ngước nhìn chàng, vừa ngạc nhiên vừa xấu hổ.

Nàng thường nghe nói rằng các hiệp sĩ vô cùng coi trọng đức tin của mình, nhưng chàng cũng như vậy sao? Chàng vứt bỏ cơ hội ngàn vàng để được trở thành người của hoàng gia vì một cuộc hôn nhân ép buộc với nàng! Kết hôn cùng hoàng gia sẽ giúp chàng có tước vị mới, có danh dự của hoàng tộc cùng món hồi môn khổng lồ.

Người đàn ông này… thật sự mất trí rồi.

Khi ấy, nàng mới nhận ra chàng cực kỳ nghiêm túc thực hiện lời thề của họ và tôn vinh điều đó.

Hơn hết, chàng cũng chẳng có động cơ nào khác.

Theo lời chàng, mang nàng theo cũng chỉ vì nàng là vợ chàng.

Max bối rối, không tin nổi mà nghiến răng.

“A, nhưng…”

Liệu chàng có tỉnh táo không? Có lẽ, chàng không biết mình đã đánh mất thứ gì.

Quên mất tình huống hiện tại của mình, mãi đắm chìm trong cuộc đối thoại của họ, nàng phản bác.

“Chà, thực sự… Nhưng, ừm, chàng biết đấy, không sao.

Ôi, Agnes là một người cực kỳ, cực kỳ xinh đẹp và giàu có.”

“Nàng từng gặp Agnes à?”

Nàng lúng túng.

Liệu nàng có vội vã không khi kết luận quyết định nhất thời của chàng là điên rồ nhỉ? “Thực ra thì, ừm, ta chưa từng gặp nàng ấy, nhưng…”

“Sao nàng biết cô ta có xinh đẹp hay không? Ta không thích một ả điên cuồng – một tân binh theo đuôi mình.”

A, nói về người hoàng gia như thế ổn không nhỉ? Max khó hiểu ngước nhìn chàng.

Ngay khi đó, Riftan đột nhiên đưa tay lên, nàng sửng sốt, dù thế vẫn đợi chàng xuống tay.

Nhưng chẳng có gì cả, chỉ có ngón tay cái lau đi vệt nước mắt còn lại trên má nàng.

“Quên tin đồn vớ vẩn đó đi.

Vốn dĩ ta không thích hợp với cuộc sống hoàng gia.

Ta cũng không muốn sống cùng ả công chúa đó.”

“Ồ, nhưng mà…”

“Đủ rồi! Có phải tin đồn chỉ là cái cớ và nàng không hài lòng với cuộc hôn nhân này không?”

Một tia nguy hiểm ánh lên trong mắt chàng.

Nàng vội lắc đầu, mặt chàng giãn ra.

“Vậy là đủ rồi.

Nếu nàng lại nói đến chuyện vô nghĩa này, thì ta sẽ không nhịn nữa đâu.”

Nàng tròn mắt.

“Chàng chịu đựng chuyện này? Đang nói gì ấy nhỉ?”

Trong lúc đang tự càu nhàu, nàng đột nhiên cảm thấy bàn tay chàng đang chạm vào lưng mình, dần dần khám phá.

Theo phản xạ, nàng cứng người.

Bàn tay chàng chầm chậm tiến xuống, mò vào tấm chăn đang đắp trên người nàng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc