Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Riftan rít lên chất vấn, khóe miệng nhếch lên khinh bỉ: “Ta đã nói rồi, nàng là vợ ta.
Chúng ta đã kết hôn cách đây ba năm.
Sao nàng còn hành xử như vậy?”
Max đỏ bừng cả người.
Sự xấu hổ làm mặt nàng nóng lên rõ rệt, đôi tay nàng bồn chồn túm chiếc khăn.
“Khốn thật, đừng có hoảng lên nữa, ta chỉ thay đồ giúp nàng thôi! Lẽ ra nàng nên ngất đi trong đêm tân hôn nếu cảm thấy sự động chạm của ta ghê tởm đến vậy!”
Vai nàng rung lên, cả tâm trí đều run rẩy khủng khiếp.
Riftan vô cùng tức giận thốt lên, “Một phụ nữ quý tộc hư hỏng đáng thất vọng, bị rối trí chỉ bởi những thứ tầm thường này.”
Max đỏ mặt lẩm bẩm không nên lời.
“Xin lỗi.”
Lời xin lỗi của nàng được đáp lại bằng sự im lặng.
Ngay sau đó, Max nghe thấy tiếng bản lề của cánh cửa đóng lại khi Riftan rời đi.
Chỉ còn lại mình nàng giữa những bức tường lạnh lẽo của căn phòng tồi tàn này.
Nàng thất vọng lắc đầu.
Hôm nay nàng đã khiến chàng khó chịu bao nhiêu lần rồi? Cuộc trò chuyện của họ chẳng ra sao dù đã đoàn tụ được vài giờ đồng hồ.
Cứ để chàng như thế sẽ ổn chứ? Max cắn môi trong lo lắng.
Hiện tại Riftan xem nàng là vợ, nhưng không có gì đảm bảo chàng sẽ luôn như thế.
“Không, đây chỉ là vấn đề thời gian trước khi chàng quyết định thôi.”
Ý nghĩ ly hôn cứ ám ảnh nàng, khiến cho nàng càng thêm ghê tởm bản thân.
“Nếu chàng nhận ra mình là kẻ vô dụng thì sao đây? Chắc chắn chàng sẽ có thái độ gay gắt hơn với mình.”
Riftan là một hiệp sĩ tự mình xoay sở để gây dựng tên tuổi.
Giờ vị thế của chàng rất cao, đương nhiên trong tương lai sẽ được mời tham dự rất nhiều buổi họp mặt xã giao và yến tiệc.
Nghĩ như thế, Max thở dài, vô cùng chán nản.
Nàng biết rõ bản thân không phải một người vợ mà chồng mình muốn khoe khoang.
“Mình chắc chàng sẽ sớm nhận ra thôi và bắt đầu ngược đãi mình… giống như cha vậy.
Hay là mình nên về nhà và cầu xin lòng thương xót của cha trước khi việc này xảy ra?”
Nàng nhớ lại hình ảnh chàng đứng trên cao, nắm chặt chuôi kiếm.
Chỉ với một nhát kiếm chém con quái vật to gấp ba lần chàng.
Thật khủng khiếp khi tưởng tượng cảnh chàng vung roi đánh mình.
Cảnh tượng có khả năng xảy ra này khiến nàng vặn vẹo trong lo lắng.
“Nhưng… chàng chưa từng đánh mình.”
Nàng nhíu mày trầm ngâm.
Chàng chưa từng vung tay lên ngay cả khi đã cáu kỉnh với nàng vô số lần.
Có lẽ, chàng không tàn nhẫn như cha.
Nhưng họ cũng chỉ mới vừa đoàn tụ với nhau.
Chuyện mai sau chưa thể nói trước được gì.
Nàng đang cân nhắc những khả năng có thể xảy ra thì nghe được tiếng cửa mở.
Riftan trở lại phòng với khay bánh mì và tô súp nghi ngút khói.
“Đây là bánh mì lúa mạch và súp rau củ.
Cố ăn trước khi tiếp tục ngủ đi.
Đêm nay chúng ta ở lại đây và ngày mai sẽ rời đi ngay khi mặt trời mọc.”
Chàng nói, rồi đặt khay xuống tủ đầu giường.
Max chớp chớp mắt.
Chàng đã phẫn nộ rời đi và trở lại với khay đồ ăn như chưa từng có gì xảy ra.
Người đàn ông này… thật khó đoán.
“Nàng đang nghĩ gì thế? Mau ăn kẻo nguội.”
Nàng vội vã bưng bát súp và cầm cái thìa gỗ lên.
“Cảm ơn.
Ta sẽ ăn…”
Max khuấy súp, thổi và đưa vào miệng.
Có hơi nóng, nhưng không đến mức bỏng lưỡi.
Thành thật mà nói, nàng không thèm ăn lắm, nhưng vẫn cố nuốt được vài thìa súp mặn, điều này khiến nàng thấy ổn hơn.
Sau một lúc, nàng đặt thìa xuống và liếc nhìn người đàn ông kế bên.
Chàng đang kéo cái ghế cạnh giường và vuốt ve thanh kiếm của mình.
Trông chàng trẻ hơn tuổi thật tầm hai đến ba tuổi.
“… Nàng đang nhìn gì thế? Sao không ăn tiếp đi?”
Chàng có mắt sau gáy à? Nàng đỏ mặt khi nghĩ đến việc chàng phát hiện mình đang nhìn trộm.
“Ta, ta muốn thay…”
Nhìn xung quanh rồi nói tiếp, “Ta không thấy quần áo mình đâu cả.”
Chàng xoay người lại và chần chừ mở lời, tay cầm thìa khuấy bát súp.
“Bây giờ cũng muộn rồi, đi ngủ thôi.
Ngày mai, ta sẽ mua đồ mới cho nàng.”
“Quần, quần áo của ta…”
“Ta kêu người hầu ở đây giặt rồi.”
Chàng từ tốn nói; khuôn mặt chàng phản chiếu trên thanh kiếm mà chàng đang lau chùi cẩn thận.
Nàng do dự một chút, rồi nói.
“Đồ… lót của ta.
Trả cho ta.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


