Thực tế thì những người đàn ông đủ tư cách đã từ chối lấy Rosetta, vì cho rằng đứa trẻ của họ sẽ bị khiếm khuyết.
Vấn đề này khiến cho Công tước vô cùng tức tối và oán giận.
Ông cho rằng mình sẽ chết trong tuyệt vọng! Lần đầu tiên trong đời, ông phải chịu đựng sự thất bại thảm hại này.
Lần đầu tiên trong đời, ông có một đứa con gái vô dụng, chỉ giỏi đem đến thất vọng và hổ thẹn cho gia đình.
Cùng với sự trưởng thành của con gái, sự tức giận của ông càng lớn hơn.
Và ông trút sự thất vọng của mình vào nàng không hề thương tiếc.
Đánh đập nàng để dạy nàng cách cư xử, mắng mỏ nàng trước mặt người khác chỉ vì nàng vụng về làm đổ cháo, Công tước chưa bao giờ tha thứ kể cả với những lỗi lầm nhỏ nhặt.
Sự không hoàn hảo của nàng chính là sự không hoàn hảo của gia tộc.
Họ luôn phải thận trọng với hành vi của mình và làm mọi cách nâng cao danh tiếng bản thân.
Tất cả đều trở thành lỗi của Maximilian non nớt.
Và với niềm tin này, mọi hành động của ông đều là chính đáng.
Nàng là một thiếu sót không thể sửa chữa.
Sự tồn tại của nàng, chẳng qua chỉ là một sai lầm.
Mọi người đều tin rằng gia tộc sẽ tốt hơn nếu không có nàng – lẽ ra ngay từ đầu nàng không nên được sinh ra.
Maximilian lớn lên cùng những lời nói như thế.
Một kẻ lắp bắp trong gia tộc.
Một nỗi ô nhục.
Một cô gái ngốc nghếch và hèn mọn.
Một con chuột nhát cáy.
Cha chưa bao giờ gọi tên nàng.
Dưới sự đánh đập của cha, dưới con mắt khinh thường của ông, ý chí của nàng đã vỡ nát thành từng mảnh.
Chỉ biết cam chịu trong lòng, nàng khuất phục trước những lời phán xét dồn dập đổ lên mình, và dần dần trở thành một Maximilian mà không ai mong muốn.
“Max! Tỉnh lại đi!”
Nàng mở mắt bởi sự lay động – một bàn tay mạnh mẽ đang lắc vai nàng.
Ngay lúc này, đôi mắt đen của Riftan nhìn chằm chằm vào nàng.
Ngơ ngác nhìn lại, nàng chưa thể nhanh chóng nắm bắt tình hình hiện tại.
Nhưng khi chàng vén sợi tóc trên trán nàng ra sau tai, Max lập tức tỉnh táo lại.
Hành động thân mật này kéo nàng trở về từ sững sờ.
Nàng vội ngồi dậy nhìn quanh.
“Đây là…?”
“Một quán trọ.
Có nhớ lúc chúng ta trên xe ngựa và bị yêu tinh tấn công không? Nàng đã ngất đi.
Rồi chúng ta băng qua khu rừng và bắt gặp ngôi làng này trên con đường gần đó.”
Chàng trả lời với cái gối lớn trong tay, rồi nhét nó ra sau lưng Max để nàng có thể ngồi thoải mái.
Nàng dựa lưng vào đệm và nhìn chàng với vẻ khó hiểu.
Chàng rót nước vào cái chén trên bàn.
“Uống đi.
Nàng đổ mồ hôi không ngừng.
Cần phải bổ sung nước.”
Khi Max chỉ sững sờ nhìn chén nước, chàng cau mày và hấp tấp.
“Nàng nghĩ ta hạ độc sao? Đừng nực cười thế chứ.
Nhanh uống đi nào.”
Nàng đón lấy cái chén và uống cạn.
Dòng nước ấm chảy xuống khiến bụng nàng hơi chộn rộn.
Người đàn ông cau có nhướn mày khi đặt chén xuống.
“Nàng có cảm thấy khó chịu không?”
“À, không,…”
“Nếu đau thì phải nói nhé.
Ta sẽ gọi thầy thuốc.”
“Không cần.
Ta ổn mà.”
Chàng cầm chén nước đi về phía chiếc bàn.
Khi chàng rời khỏi tầm mắt, nàng có thể ngắm toàn cảnh căn phòng; nơi không còn bị cơ thể chàng che khuất.
Đó là một căn phòng tồi tàn.
Tường và sàn nhà bằng gỗ, và thứ duy nhất có vẻ rộng rãi là chiếc giường ngủ, một cái bàn và vài chiếc ghế ọp ẹp.
Nàng nhìn trần nhà kĩ lưỡng, đề phòng có nhện.
Hiển nhiên là có một cái mạng nhện đang lấp lánh mờ ảo dưới ánh sáng.
May mắn thay, cái giường khá sạch sẽ.
Max ngập ngừng ngửi thấy chăn mền có mùi ẩm mốc, rồi đột nhiên cau mày.
Có gì đó là lạ.
Nàng luồn tay vào tấm chăn dày đang phủ kín chân mình.
Chạm tay xuống bên dưới, nàng cảm nhận được đôi chân trần mịn màng của mình.
Đến lúc đó nàng mới nhận ra mình đang mặc chiếc áo rộng của đàn ông.
Nàng thậm chí không mặc đồ lót.
“Này là, ôi đồ… đồ của ta…”
Riftan đang mải mê chuẩn bị khăn tắm, cầm lấy chén nước trên bàn, liếc nàng một cái, rồi thờ ơ đáp.
Chàng thấy vấn đề này chả có gì đáng kể.
“Ta đã cởi nó ra.
Nàng bị hất tung lên trời và dính bẩn.
Cái áo nàng mặc là của ta.
Vì vội vàng quá nên chúng ta không kịp mang theo quần áo của nàng, nên ta phải thay cho nàng đồ dự phòng của mình.”
Không thể hiểu nổi nàng nên chết lặng hay sốc trước việc bị chàng cởi đồ khi đang bất tỉnh nữa.
“Nàng đã ngất đi cả ngày và chưa ăn gì cả.
Ta sẽ ra ngoài kiếm thứ gì đó cho nàng.”
Ngay khi chàng nghiêm nghị ra khỏi cửa, Max nhanh chóng lục lọi tìm thứ gì đó để mặc.
Chẳng tìm thấy hành lý ở đâu cả.
Thay vào đó, chỉ có mỗi bộ giáp mà chàng cởi ra rồi tình cờ để ở cạnh giường.
Trong lúc quyết tâm tìm ra đồ nàng có thể dùng tạm, chiếc chăn đã tuột khỏi người nàng, để lộ một phần da thịt.
Đột nhiên, cửa mở ra và đầu Riftan lấp ló khi chàng quay lại kiểm tra nàng.
Như con nai lọt vào ánh đèn, nàng tròn xoe mắt nhìn chàng, rồi vội vàng túm chặt lấy chăn, quấn lại vào người lần nữa.
“Có che giấu cũng chả ích gì.
Ta đã thấy hết khi lau người cho nàng rồi.”
“Chàng… tự mình lau người cho ta?!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
