Mặc dù giọng hát của Lương Dược không được rõ ràng, ngũ âm thì không được đầy đủ, nhưng mọi người ở đây vẫn rất nể mặt cô mà vừa vỗ tay vừa cười, huýt sáo và la hét ầm ĩ.
...
“Tôi hát nghe hay thật hả?” Lương Dược nghe nhiều tiếng vỗ tay như vậy làm cô có cảm giác lâng lâng, cô thật sự uống quá nhiều rồi, đầu óc đã bắt đầu choáng váng, nhưng hai mắt lại sáng lấp lánh, không hề hay biết mà nở nụ cười trông vô cùng quyến rũ: “Tôi lại hát một bài nữa, bài hát này có tên là..."
Cô chưa kịp nói tên bài hát thì chai rượu trong tay đã bị lấy đi, cô sửng sốt quay đầu lại, liền nhìn thấy khuôn mặt vô cảm của Sở Trú.
Người thiếu niên vẻ mặt lạnh lùng với đôi mắt đen như mực trầm xuống, như đang cố kiềm nén điều gì đó, anh nhìn thẳng vào cô cất giọng vừa trầm vừa khàn: "Cậu gây náo loạn vậy đủ chưa?"
"Cậu..." Lương Dược cố gắng trừng lớn mắt để nhìn. Nhưng cô không chỉ có ý thức mơ hồ mà tầm nhìn cũng bắt đầu trở nên không rõ, không thể nào thấy được khuôn mặt của anh, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy những đường nét tuấn tú với đôi mắt lạnh lùng.
Rất quen thuộc.
“Cậu là ai?” Cô cười cười đi tới sát gần anh, cố mở to hai mắt, như muốn nhìn cho thật rõ ràng: “Tại sao lại trông giống Sở Trú như vậy?”
Sở Trú không ngờ rằng cô sẽ chủ động tới gần anh, hô hấp trong nháy mắt ngừng lại. Anh cụp mắt xuống, nhìn hai má đang ửng hồng của cô, nhẹ nhàng nói: “Đúng là tôi.”
“Làm sao có thể.” Lương Dược không tin: "Cậu ta hiện tại chắc là đang ở bên em gái tôi, sao lại ở chỗ này được?"
“Cậu nhất định là giả mạo!” Cô vừa nói, vừa mạnh dạn vén quần áo của anh lên: “Tôi nhớ Trú Trú có một nốt ruồi ở trên bụng, tôi muốn kiểm tra.”
Sắc mặt Sở Trú trở nên cứng ngắc, lập tức nắm lấy bàn tay háo sắc của cô, nhịn không được mà nghiến răng nghiến lợi, nghĩ thầm cô thật mẹ nó thiếu đòn mà.
Lúc đầu anh vốn rất tức giận, nhưng khi nhìn cô như thế này, anh thực sự không biết giờ phải làm gì với cô nữa.
Muốn bóp chết cô, nhưng lại luyến tiếc không nỡ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


