Sở Trú cho tới bây giờ vẫn không nghĩ rằng mình lại có thể gặp Lương Dược ở đây vào lúc này.
Rõ ràng là trước đây anh đã đến trường Cửu Trung tìm không biết bao nhiêu lần nhưng đều chưa từng gặp cô ở đây lấy một lần. Ngay cả khai giảng cấp bacô cũng không đi báo danh.
Lương Dược.
Nếu không phải có người biết về cô, có người nhớ cô, có người còn đang nhớ đến cô.
Sở Trú có lẽ sẽ hoài nghi mình đã tự tưởng tượng ra một Lương Dược hư cấu, không thì tại sao đi tìm kiếm lâu như vậy mà lại không hề có một chút manh mối nào?
Cô giống như một làn gió trong lành, sau khi thổi qua mặt anh rồi lại tan biến thành mây khói, vừa dịu dàng lại vừa tàn nhẫn.
Ngoài một cái tên, cô hoàn toàn không hề để lại cho anh cái gì.
Nhưng mà, bây giờ cô đang ở trước mặt anh, đang sống sờ sờ ở đây, là một con người hoàn chỉnh.
Cô mặc bộ quần áo dài kín đáo màu hồng cam, cô vừa cao vừa gầy, quần bó sát người ôm lấy đôi chân thon dài thẳng tắp, mái tóc nhuộm xoăn dài đến thắt lưng, tùy ý xõa ra làm cho khuôn mặt của cô trở nên tinh xảo và nhỏ nhắn, làn da trắng nõn nà như ngà voi, môi màu đỏ thẫm như lửa, xinh đẹp đến rung động lòng người.
Ở trong một khung cảnh toàn bộ đều mặc đồng phục vô cùng nghiêm túc, thì cô không thể nghi ngờ mà có thể gây ấn tượng rất mạnh về thị giác cho người khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
