“Đau quá đi~”
Lương Dược giống như một con mèo cứ cọ xát vào cổ Sở Trú làm nũng. Giọng nói cô vừa nhẹ nhàng vừa mềm mại khiến trái tim của người khác cũng phải tan chảy.
Trên thực tế, trái tim của Sở Trú cũng đã sớm bị cô làm cho tan chảy rồi, lý trí của anh dần dần trở lại, ngọn lửa trong lồng ngực của anh cũng biến mất mà không thể giải thích được, đúng như là một giây trước địa ngục một giây sau thiên đường vậy.
Vẻ mặt anh đã dịu đi, anh đưa tay lên xoa xoa cái đầu nhỏ của cô, nhẹ nhàng xoa dịu, anh nhẹ giọng dỗ dành: “Ngoan nào, không đau đâu, sau này tôi sẽ không cắn nữa.”
“Thật không?” Lương Dược buông cổ anh ra, khuôn mặt trắng nõn ngẩng lên nhìn anh, đôi mắt mờ sương càng khiến đôi mắt hồ ly của cô trở nên long lanh hơn, làm hiện lên một chút ngây thơ trong sáng.
Đây là dáng vẻ mà Lương Dược sẽ không bao giờ thể hiện ra khi cô tỉnh táo.
“Thật đó.” Sở Trú nhìn vẻ ngốc nghếch của cô thì không khỏi bật cười, đây là lần đầu tiên anh cười trong hơn hai tháng qua, tuy rằng độ cong của khóe môi vẫn còn rất nông, vừa nhẹ vừa nhạt nhưng trông rất đẹp.
Lương Dược nhìn đến mức trợn tròn mắt, bất kể là trước đây hay bây giờ thì cô vẫn chưa bao giờ cưỡng lại được nụ cười của anh.
Sở Trú không còn cách nào khác đành đỡ cô nằm xuống giường, nhẹ nhàng đắp chăn cho cô. Anh yên lặng ngồi ở mép giường ngắm nhìn khuôn mặt đang ngủ của cô, ánh mắt anh có chút buồn bã bất định.
“Sở Trú, hai người đã xong chưa vậy?”
Cửa phòng bị gõ, giọng nói của Lương Văn vang lên.
Sở Trú lấy lại tinh thần rồi đứng dậy đi ra mở cửa, anh khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng: “Có chuyện gì?”
Lương Văn có chút thận trọng nói: “Đã bảy giờ rồi, tôi chỉ muốn hỏi rằng cậu có muốn ở lại đây ăn tối không? Tôi đang nấu cơm.”
Nhìn thấy cô ấy đang đeo tạp dề trước người, Sở Trú im lặng hai giây rồi lắc đầu nói: “Không cần đâu, tôi về trước đây, phiền cậu chăm sóc cho cô ấy.”
Trong lòng Lương Văn thầm kinh ngạc, cô ấy nghĩ rằng anh khó khăn lắm mới tìm được chị gái mình, cho nên bây giờ nhất định sẽ không rời nửa bước ở lại đây chăm sóc, nhưng cô ấy cũng không hỏi nhiều, chỉ gật đầu rồi thuận miệng nói: “Được rồi, vậy anh rể đi cẩn thận nhé.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


