Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Y thuật trong người, xuyên về cổ đại thành đoàn sủng Chương 8: Bày Tiệc.

Cài Đặt

Chương 8: Bày Tiệc.

Quan Khẩu Độ là bến tàu thủy, nơi này ngoại lai đông đảo, nên cũng chẳng hiếm thấy những vị nữ khách phải khoác nam trang để tiện cho việc đi đường.

Người nhà họ Cố đều làm việc ở bến tàu, thấy nhiều thành quen, nên cũng chẳng lấy làm lạ, chỉ là vẫn hơi khó hiểu vì sao Cố Mộc Vân ở trong nhà cũng cứ nhất quyết mặc nam trang.

Bất quá ngẫm lại Cố Đình Bách ngày thường luôn có có một phong cách ý tưởng riêng, trong thư từng viết rằng nữ nhi đang học y, e rằng là thật sự xem nữ nhi như nhi tử mà nuôi dưỡng.

Thế nên khi Cố Mộc Vân nói rằng mình đang làm lễ tế cha mẹ, người nhà họ Cố cũng không tiện hỏi thêm, để mặc nàng mặc bộ y phục nam đã được sửa lại.

Cố Mộc Vân kiên quyết mặc nam trang, ngoài vì sở thích, cũng là có dụng ý riêng.

Việc giả nam mới chỉ là bước đầu, bởi sống trong xã hội phong kiến, nữ nhi có muôn vàn ràng buộc.

Một là việc lập thân, hai là chuyện hôn nhân, nhất là khi nàng nay đã là một bé gái mồ côi, trong mắt người khác chỉ là một “quả hồng mềm” dễ bị người ta thao túng.

Người nhà họ Cố tuy hiện giờ hòa khí, nhưng sự đời khó lường. Đã không muốn làm cô gái ngoan ngoãn để người khác định đoạt, thì từ ngày đầu tiên, từ chuyện đầu tiên, nàng phải tự có chủ kiến của mình.

Vì nguyên thân có hộ tịch ở phủ Giang Kinh nên sau khi Cố Đình Bách và La thị qua đời, nàng đến nha môn làm thủ tục xóa hộ khẩu, liền lập riêng nữ hộ cho bản thân.

Hộ khẩu không ở Quan Khẩu Độ, lại còn đang trong thời gian để tang ba năm, nên chuyện lập thân hay hôn nhân đều chưa phải lo, giờ chỉ còn việc tranh thủ đôi chút tự do trong sinh hoạt thường ngày mà thôi.

Bữa cơm đầu tiên sau khi Cố Mộc Vân trở về là bữa tụ họp của hai nhà cùng ăn.

Cố Đình Bách có ba anh em, đại bá là Cố Đình Tùng, sinh được hai trai một gái, cô con gái đã xuất giá từ lâu.

Nhà đại bá chưa chia tách riêng, gồm hai ông bà, hai con trai, hai con dâu, thêm bốn cháu tổng cộng mười miệng ăn.

Nhị bá là Cố Đình Hoa, cùng thê tử sinh hai gái một trai, nay hai cô con gái đều đã gả chồng, nhị bá mẫu đã mất nên trong nhà còn lại sáu người.

Ngoài Cố Trường Thủy, mấy người cháu lớn của hai nhà đều đi làm xa, chỉ còn hai đứa nhỏ ở nhà.

Tính thêm Thúy Thanh và Tiểu Lục Tử theo hầu Cố Mộc Vân, nhà họ Cố cũng chẳng có gia nhân hay nô bộc nên mọi người cùng ngồi quanh hai chiếc bàn lớn.

Cơm nấu bằng tam hợp mễ (hỗn hợp gạo tẻ, kê và đậu nhỏ), mỗi người được một bát đầy no bụng.

Mỗi bàn có ba món rau theo mùa, ngoài ra là một thau lớn cá hầm với dưa chua và đậu phụ, coi như món chính của cả nhà.

Nam nhân Cố gia đều làm việc ở bến sông, ngày nào cũng mua được ít nhiều cá tôm sông tươi; chỉ cần rán sơ qua với dầu rồi đem hầm cùng rau và đậu là đủ cho cả nhà có món mặn.

Cố Mộc Vân ngồi chung bàn với đại bá mẫu Lư thị, những người khác đều ăn cá hầm đậu phụ cùng rau xanh, thêm món đậu phụng rang.

Riêng trước mặt nàng, có bày thêm một đĩa cá khô chiên vàng ruộm cùng bánh trứng rán.

Nhìn qua cũng thấy, nhờ công sức lao động của cả nhà, Cố gia cơ bản đã không còn lo cơm áo, thậm chí mỗi ngày còn có thể ăn chút món “có dầu có mỡ”

Chỉ có điều, bầu không khí bữa cơm lúc này hơi trầm lặng, các nam nhân đều ít nói, chỉ cúi đầu ăn cơm, lâu lâu lại uống một chén rượu đục để giải mệt.

Bọn họ làm việc tay chân cả ngày, giờ chỉ muốn ăn no, uống ấm rồi nằm xuống nghỉ cho đã.

Ngay cả ở trong từ đường tinh thần mười phần Cố Trường Thủy, lúc này cũng héo úa, nhìn đến Cố Mộc Vân chỉ cười cười liền điên cuồng lùa cơm.

Đại bá mẫu Lư thị có chút áy náy nói:

“Tứ nha đầu à, ba người đường ca ngươi ngày thường giúp việc khuân vác ở lò ngói, vừa bẩn vừa mệt, nên quen cái tính ít nói, ngươi đừng để ý.”

Trên bàn cơm, nhị tẩu không nói tiếng nào, tam tẩu thì vừa vội ăn vừa gắp đồ cho hai đứa nhỏ, chẳng có thời gian chuyện trò.

Đại đường tẩu Hoa thị không phải chăm con, con trai lớn Cố Trường Thủy ngồi bên bàn nam nhân, còn con gái Cố Thủy Bình đang làm việc ở Đông viện, chưa về.

Lúc này nghe bà bà nhà mình cùng cô em chồng nói chuyện, Hoa đường tẩu bèn xen vào:

“Nương, Tứ muội tối nay cứ ở phòng của Thủy Bình mà ngủ, Thủy Bình nói là bận việc không được nghỉ, chắc mấy hôm nữa mới về.

Nó còn bảo mang theo Thủy Hà đi làm, để con bé quen việc hầu hạ, kẻo vụng về bị mắng bị đánh.”

Lư thị đặt đũa xuống, nhìn sang tam tẩu bên cạnh:

“Tam thạch tức phụ, ngươi thật đem Thủy Hà nhi đưa đi đại viện làm việc?

Ta bảo sao hôm nay đến tối chưa thấy nó về, còn tưởng nó ở trấn trên giúp hai đường ca làm việc, sao ban chiều ngươi không nói gì?”

Tam thạch tức phụ tên là Thư thị, khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, khuôn mặt dài gầy, giữa chân mày lúc nào cũng đọng nét ưu tư, ngay cả khi nói chuyện chiều nay cũng thấy vẻ u sầu.

Lúc này bị bà bà hỏi đến, nàng liền thấp giọng trả lời:

“Thủy Hà ở trấn trên giúp người ta xếp vải, chẳng có công tiền, chỉ được ít vải vụn để may đế giày.

Nàng hiện tại chín tuổi, giờ đi làm tỳ nữ không chỉ bớt được phần gạo ăn, mà mỗi tháng còn có một trăm văn tiền công.

Mấy năm nay gia gia nàng bị thương ở eo không có biện pháp làm việc, cả nhà đều dựa vào một mình cha nàng kiếm sống, Nhạc Thủy mới sáu tuổi phải cho đi học vỡ lòng.

Đông viện bên kia bảo năm nay tiền học tăng, nói là tiên sinh cần gom bạc để lên kinh dự thi.

Hiện tại trong nhà cần tiền, Thủy Miêu mới ba tuổi không thể rời ta; bằng không ta còn có thể đi bến tàu bán một chén trà lạnh kiếm chút tiền.”

Phụ nhân không có ngẩng đầu, nói chuyện ôn ôn nhu nhu, đại bá mẫu mới hỏi một câu, nàng đã trả lời một đống, lời nói đều là khóc than oán giận.

Đại bá mẫu sắc mặt có chút không tốt, Thủy Hà nhi mới chín tuổi liền phải đi Đông viện làm nha đầu cho người sai sử, cũng quá nhỏ đi.

Nhưng nhà nhị phòng phải nuôi ba tôn tử, cố tình lão nhị không thể làm việc chỉ dựa vào nhi tử Tam Thạch nuôi mấy miệng ăn, thật là có chút khó.

Nàng thở dài một tiếng, cũng không nhiều lời nửa, quay đầu lại bảo Cố Mộc Vân ăn cơm.

Cố Mộc Vân cũng không xen vào, chỉ lặng lẽ đẩy đĩa cá chiên và bánh trứng của mình sang cho tam tẩu, bảo chia cho bọn trẻ.

Thư thị không khách sáo, lập tức gắp hết trứng cho con trai con gái.

Sau khi ăn cơm xong, Cố Mộc Vân được Hoa đường tẩu dẫn đến một căn phòng nhỏ, bảo nàng tối nay ở lại đó. Đây là phòng của Đại chất nữ Thủy Bình.

Phòng thật nhỏ, được ngăn ra trong dãy tây phòng, chỉ vừa đủ đặt một chiếc giường tre.

Phía trên đầu giường còn có một gác lửng thấp, chất đầy đồ lặt vặt; đứng trên giường một chút là bụi rơi mù mịt.

Bên ngoài vách ngăn là phòng của vợ chồng đại đường ca, cũng chật hẹp không kém, quần áo chăn màn chồng chất, không khí đặc quánh, hầu như không thông gió.

Hoa đường tẩu nhanh tay dùng khăn ẩm lau sạch mặt chiếu cói, rồi nói với nàng:

“Vân muội, Thủy Bình ít khi về, muội cứ ở tạm đây. Đợi đường ca muội dọn xong phòng tam thúc, rồi hãy chuyển qua đó ở.”

Tây viện vốn có hơn mười gian phòng lớn nhỏ, từ đời cụ cố đã chia cho năm hộ trong tộc.

Qua nhiều đời sinh sôi, nay đã hơn vài chục miệng ăn.

Hiện tại, chính viện và hậu viện đều có người khác ở, chỉ còn hai anh em Cố Đình Tùng và Cố Đình Hoa cùng gia quyến chen chúc trong tiểu viện phía tây, hiện giờ còn phải lại thêm Cố Mộc Vân ba người càng chật chội hơn nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc