Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Y thuật trong người, xuyên về cổ đại thành đoàn sủng Chương 9: Nhà Ở.

Cài Đặt

Chương 9: Nhà Ở.

Đêm nay, Cố Mộc Vân và Thúy Thanh chen chúc ngủ chung trên chiếc giường tre nhỏ.

Phòng vốn chật, lại bí bách và oi nóng, hai người nằm sát nhau đến xoay mình cũng không được nhưng sau bao ngày sống trong cảnh lo sợ từ khi xuyên tới Đại Tề, Cố Mộc Vân lại ngủ một giấc đặc biệt yên bình.

Tận đến rạng sáng, khi ngoài kia tiếng chim hót ríu rít vang lên, nàng mới tự nhiên tỉnh dậy.

Bên cạnh, Thúy Thanh vẫn còn ngủ say, Cố Mộc Vân không động đậy, chỉ nằm đó, trong đầu lặng lẽ sắp xếp lại những việc sắp làm.

Lúc ở Giang Kinh phủ, khi vừa xuyên đến nơi này, trong lòng nàng còn chất chứa bao oán khí, muốn làm gì thì làm, chẳng cần nghĩ đến cảm nhận của ai.

Người khác chỉ cho rằng nàng vì biến cố tang thương mà tính nết thay đổi, ngay cả Thúy Thanh cũng chưa từng nghi ngờ.

Nhưng nếu đã quyết định phải sống yên ổn ở Đại Tề, thì mọi việc cần phải thận trọng, chỉ dựa vào sự bốc đồng, liều lĩnh là không thể được.

Ở hiện đại, Cố Mộc Vân chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, suốt ngày tiếp xúc với bệnh nhân và đồng nghiệp, không cần phải đoán lòng người từng chút một để sinh tồn.

Thế mà từ khi gặp vụ “y náo xuyên không”*, cộng thêm vừa tới đã gặp cảnh trời sụp đất nứt: mẹ mất, hôn ước bị hủy, họ hàng cắt đứt, rồi lại biết rõ căn nguyên tai họa…

Mỗi một việc đều khiến nàng tận mắt thấy rõ bản chất đen tối nhất của lòng người, hiện tại còn phải sống nhờ trong nhà người khác.

(*sự cố bị người nhà bệnh nhân gây rối, sau đó vô tình xuyên về cổ đại)

Người ta thường nói: “Người dạy người, dạy mãi cũng không hiểu; chuyện dạy người, chỉ một lần là ngộ.”

Bản năng sinh tồn khiến nàng nhanh chóng trưởng thành, nháy mắt từ một viên chức công sở thuần phác biến thành người láu cá lõi đời.

Hiện tại Cố Mộc Vân đã đem toàn bộ những gì từng xem trong phim cung đấu, trạch đấu kết hợp nhuần nhuyễn với thực tế, việc gì cũng suy xét đến mặt tối của nó, tự cảm giác thấy mình đã cường đến đáng sợ.

Hôm qua, khi ở Cố gia từ đường, nàng đã nhìn ra Đông viện cùng Tây viện bất hòa, lại nghe đại bá mẫu các nàng lời nói để lộ ra tin tức, Cố Mộc Vân liền tâm sinh cảnh giác.

Tây viện suy bại không phải vô duyên vô cớ, đây là kết quả Đông viện nơi nơi chèn ép.

Ví như căn cổ trạch này, bề ngoài thì trông sáng sủa nhưng hàng năm Đông viện đều ra lệnh phải tân trang sửa chữa, mà mỗi lần như thế tốn ít nhất vài lượng bạc.

Trong ký ức của nguyên thân, phụ thân Cố Đình Bách tuy chưa từng nhắc chuyện quay về tổ trạch, nhưng lại thường kể về những ngày còn nhỏ cùng nhóm chất nhi chạy nhảy trong Tây viện.

Nơi ấy khi xưa có hành lang rộng, cây lê cổ thụ cao lớn cùng mương nước trong mát, mùa hè có thể dùng cọng cỏ câu cua, mùa đông thì rải gạo vụn để bẫy sẻ trong sân.

Ngắn ngủn 20 năm qua đi, hiện tại Tây viện nhà cửa tuy rằng bề ngoài vẫn như cũ sáng sủa, nóc nhà còn trải ngói lưu ly mới, bên ngoài nhìn khí phái mười phần.

Nhưng bên trong thì chỗ nào cũng dựng lều lán tạm; cây lê lớn đã không còn, chỉ có khắp nơi chất đống tạp vật, người muốn đi lại cũng phải luồn qua dây phơi áo quần.

Cố Mộc Vân có thể hình dung ra hình ảnh mấy thiếu niên năm xưa tung tăng chạy đùa dưới bóng cây lê, nhưng hôm qua khi nhìn ba người đường ca của mình, nàng chỉ thấy những nam trung niên cục mịch, trầm mặc, bị cuộc sống mài mòn đến mất cả ánh sáng trong mắt.

Tựa như “thiếu niên Nhuận Thổ” trong Chuyện Cũ Ở Làng Quê của Lỗ Tấn, nay đều đã hóa thành chồn ăn dưa.

Nhưng Cố Trường Thủy…

Vừa nhớ tới thanh niên mặt đen kêu mình là “Tiểu cô cô” kia, Cố Mộc Vân liền muốn cười, Tây viện Nhuận Thổ vẫn còn.

Chỉ là không biết phần sức sống cùng nhiệt tình này có thể duy trì bao lâu, chỉ sợ không quá mấy năm, Tây viện lại thêm một cái trung niên nhân nặng nề.

Nếu thật sự như vậy liền quá đáng tiếc.

….

Trời còn chưa sáng hẳn, ngoài phòng nhỏ đã có tiếng động, những người phải đi làm ở bến tàu giờ này đã bắt đầu ra cửa.

Đợi mấy người đường ca đi hết, đại bá mẫu Lư thị cùng Hoa đường tẩu và Nhị tẩu Lưu thị mới bắt đầu dọn phòng; lúc ấy Cố Mộc Vân mới rời giường.

Cố gia có ba người huynh đệ, cho nên Cố Đình Bách ở nhà cũ cũng có một gian phòng, chỉ là hắn vẫn luôn không trở về nên gian phòng này hiện giờ là nhà đại bá sử dụng.

Nay Cố Mộc Vân trở về, đương nhiên họ phải trả lại phòng cho nàng.

Gian chính phòng ấy vốn rộng, nhưng nay chất đầy hòm tủ, chăn màn, khiến chỗ ở của đại bá mẫu và đại bá càng thêm chật chội.

Một góc được ngăn bằng tấm rèm vải, kê chiếc giường con, đó chính là nơi Cố Trường Thủy lớn lên.

Nhìn cảnh ấy, mày Cố Mộc Vân nhíu chặt, gian phòng này thường ngày có lão phu thê cùng Cố Trường Thủy mười bảy tuổi, ba người chen chúc đã khó thở.

Nàng và Thúy Thanh hiện đang tạm ở phòng Thủy Bình, cũng may hôm qua hai con trai nhà Nhị đường ca chưa về nên Tiểu Lục Tử mới có chỗ ngủ.

Nếu còn phải lấy gian chính phòng này cho nàng ở, thì chẳng khác nào bắt đại bá mẫu phải ra sân ngủ hoặc leo lên tường mà treo mình.

“Đừng dọn phòng nữa!” – Cố Mộc Vân vội ngăn hai vị đường tẩu đang khiêng tủ, Thúy Thanh cũng đỡ lấy đồ từ tay Tiểu Lục Tử.

Vừa rồi tiểu thư đã nói muốn dọn ra ngoài ở, nàng là toàn lực ủng hộ, đêm qua chen chúc ngủ trên chiếc giường nhỏ khiến nàng đau lưng ê ẩm, nếu là mỗi ngày đều phải ngủ như vậy, nàng thật không thể chịu được.

Trước kia còn ở Giang Kinh phủ, dù Cố gia cũng chỉ có tiểu viện đơn sơ nhưng tiểu thư và nàng vẫn được ở hai gian phòng riêng biệt, chứ không đến nỗi giữa mùa hè mà chen nhau trong căn xép ngột ngạt thế này.

Đại bá mẫu Lư thị đang ở bên trong vội vàng thu thập giường đệm, nghe vậy đi ra nói:

“Phòng này vốn dĩ là cha ngươi ở, hiện tại ngươi trở về nên ngươi ở. Ta sẽ bảo đường ca ngươi dựng thêm một gian dưới mái hiên để ở.”

Tây viện ít phòng, sân thì vừa phải, lại qua mấy đời thêm người sinh con, chỗ nào cũng chật kín.

Những nơi có thể dựng thêm đã dựng hết rồi; chỉ còn mái hiên ngoài cửa, tuy rộng nhưng không được phép xây tường bao, chỉ đành ngủ tạm dưới hiên.

Cố Mộc Vân đi qua đi giữ chặt Lư thị, thành khẩn nói: “Đại bá mẫu, ta trở về không định ở lại Tây viện, ta tính thỉnh đại đường ca hỗ trợ thuê một gian phòng ở trấn trên.”

Tối qua nàng đã nghĩ kỹ, đã xác định sẽ thủ hiếu ba năm ở Quan Khẩu Độ, thì không thể cứ chen chúc mãi ở đây, phải sớm thuê một căn viện nhỏ trong trấn.

Hơn nữa không thể cứ miệng ăn núi lở.

Lúc trước ở từ đường nàng nói là chỉ còn năm lượng bạc, thực tế là hai mươi lượng. Sau khi chi trả xây phần mộ xong còn phải lo đến ăn mặc ở đi lại cho ba người, nên việc cấp bách bây giờ là nghĩ cách kiếm tiền.

Vì dính tới y thuật, nên chuyện làm nghề y là điều hiển nhiên; ngoài việc khám chữa bệnh, những việc khác Cố Mộc Vân cũng không rành.

Y thuật không thể so bì với người khác, chỉ có thể yêu cầu chính mình lĩnh ngộ.

Dù Cố Mộc Vân có ký ức của nguyên thân nhưng những ký ức ấy cũng giống như ngăn cách bởi một tầng sa.

Hơn nữa, nhận thức của mỗi người khác nhau, bất kỳ một bài viết hay một việc gì cũng sẽ có cách hiểu khác nhau.

Nàng cần thời gian để đọc lại những y thư đó, hiểu lại kiến thức Trung y, rồi đem cân nhắc, thông suốt, vận dụng, việc này cần một nơi yên tĩnh để học.

Hơn nữa, Cố Mộc Vân còn nhớ đến đợt dịch kỳ lạ kia và nỗi lo của Cố Đình Bách.

Nếu quả thật có người chủ ý gây hại, nàng càng không thể ở lại Tây viện, để tránh đem nguy hiểm về cho đại bác bọn họ.

“Ngươi nói cái gì? Này sao lại có thể, nơi này vốn dĩ chính là phòng ở của người. Nếu ngươi ra ngoài ở, mọi người sẽ nghĩ chúng ta không thích ngươi, về sau nước miếng mọi người đều có thể đem người dìm chết.”

Đại bá mẫu và mấy vị đường tẩu vừa nghe nàng nói ý định thuê nhà ngoài liền phản đối ngay.

Một cái cô nương gia làm sao có thể một mình ra ngoài thuê nhà, nếu để người ngoài biết được, khẳng định muốn đem cột sống người Cố gia mà chọc.

Hơn nữa, nếu người Đông viện biết chuyện, không biết họ sẽ nói ra những lời khó nghe đến mức nào; chuyện này nhất định không được.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc