Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Y thuật trong người, xuyên về cổ đại thành đoàn sủng Chương 7: Nam Trang.

Cài Đặt

Chương 7: Nam Trang.

Nhà tắm của nhà họ Cố nằm ở góc sân, là một căn phòng nhỏ được ngăn bằng mành tre, diện tích chỉ khoảng một mét vuông, nhưng sàn lát đá, nước bẩn có thể chảy ra qua các khe đá.

Bên trong phòng sạch đặt một thùng nước nóng, cạnh đó trên giá có khăn vải và bột đậu tắm.

Hoa đường tẩu cười nói: “Muội tử, chúng ta thường ngày đều tắm ở đây, không được sang trọng so với nhà các ngươi ở trong thành, ngươi yên tâm tắm rửa, chúng ta đều ở trong viện, ngươi muốn cái gì cứ kêu một tiếng là được.”

Cố Mộc Vân gật gật đầu: “Tẩu tử nghĩ nhiều, ta cũng là người nhà bình thường, không phải thiên kim tiểu thư.”

Căn phòng tắm nhỏ này tuy làm bằng mành tre, nhưng dựng rất chắc chắn, còn tiện lợi hơn cả căn nhà nhỏ ở phủ Giang Hạ.

Thấy cô em chồng mới từ trong thành đến này không kén chọn, Hoa đường tẩu thò tới nhỏ giọng nói:

“Tiểu thư, muốn ta giúp ngươi gội đầu sao?”

“Nga, không cần, ta tự mình gội!”

Thúy Thanh mười ba tuổi, là Cố Đình Bách vì nữ nhi xuất giá mua tỳ nữ, đã hầu hạ nguyên thân một năm.

Nhưng Cố Mộc Vân không quen để cho người khác hầu hạ tắm rửa, đặc biệt là hiện tại nàng vừa đến Cố gia, vẫn là không nên có vẻ quá mức kiều khí mới tốt.

Khi Cố Mộc Vân tắm xong, Đại mẫu, Hoa đại tảo, Nhị tảo và Tam tảo đều tụ tập, kéo cô vào đình đường (phòng khách lớn) để hỏi kỹ về tang sự của cha mẹ và hôn sự của cô.

Chờ Cố Mộc Vân tắm rửa ra tới, đại bá mẫu, đại tẩu tử nhị tẩu tử tam tẩu đều đã tề tụ, lôi kéo nàng ở nhà chính tinh tế hỏi tang sự cha mẹ cùng việc hôn nhân của nàng.

Tam thúc phu thê qua đời, theo lý nữ nhi phải giữ đạo hiếu ba năm, nhà chồng bên kia sẽ nói như thế nào, có phải hay không có thể chờ ba năm.

Cố Mộc Vân chần chờ một chút, đem nguyên nhân La thị tử vong đại khái nói ra:

“Cao gia nghe được cha qua đời liền muốn hối hôn, nương tức giận khó thở liền tìm cái tuyệt lộ, vẫn là Thúy Thanh phát hiện, Cao gia thấy xảy ra chuyện không dám từ hôn, lại muốn ta nhập môn làm thiếp.”

Đại bá mẫu tức giận đến cả người phát run: “Cao gia kia thật là khinh người, hắn sao dám làm chuyện thất đức như vậy.”

Hoa đường tẩu đôi mắt trừng lớn, giọng nói cũng cao: “Tam thúc ở trong thư nói đã chọn cho ngươi một nhà tốt, nói nhà kia cũng làm ở thượng y cục, còn là một cái quan gì đó?”

Nàng đã quên mất chức quan gì, vội nhìn về phía Lưu nhị tẩu bên cạnh: “Đệ tức phụ, ngươi còn nhớ không?”

Lưu thị lắc đầu, những cái tên đó nàng không nhớ được.

Tam tẩu bên cạnh giọng nói êm ái: “Hình như là tư giáo!”

Đại Tề Thượng y cục tương tự như Thái y viện mà mọi người quen thuộc, chính là một trường y có kèm bệnh viện công lập, thuộc cơ quan công lập có biên chế. Loại cơ quan này chỉ có ở đất Hoa Hạ.

Trung Quốc từ thời tiền Nam-Bắc triều đã bắt đầu lập Thượng dược cục, trưởng quan gọi là Phụng Ngự, chuyên môn vì hoàng thất cung đình cung cấp chữa bệnh phục vụ.

Đến thời Tống Huy Tông, lại lập Huệ dân cục; thái bình huệ dân cùng tề cục là những cơ quan chế thuốc và kinh doanh thuốc có tính chất công lập sớm nhất ở Trung Quốc, phổ biến phương thuốc và khám chữa bệnh, đồng thời đào tạo y sĩ cho bá tánh bình dân.

Đến thời Đường, giáo dục y học đã khá hoàn thiện, ngoài việc kế thừa hình thức gia truyền và sư đồ, còn kế thừa chế độ nhà Tùy, vào năm Võ Đức thứ bảy (624 SCN) lập Thái y thự.

Quy mô lớn, tổ chức đầy đủ, vượt xa thời Tùy, đây là “Học viện y học” đầu tiên do chính quyền lập ra.

Thái y thự thời Đường gồm các bộ phận: hành chính, giảng dạy, y tế, dược công và sinh viên, trực thuộc sự lãnh đạo của Thái thường tự, vừa là cơ quan quản lý y tế, vừa là cơ sở đào tạo y học.

Các châu phủ cũng lập các chi nhánh, chọn các thanh niên từ gia đình y sĩ hoặc học trò bình thường để đào tạo miễn phí.

Các y sĩ này chịu trách nhiệm công tác y tế và phòng chống dịch ở địa phương, Cố Đình Bách là một trong những học trò được đào tạo, cho nên khi dịch bệnh bùng phát hắn buộc phải đến vùng dịch.

Cùng nguyên thân đính hôn Cao gia thuộc hệ thống đào tạo của Thượng y cục Giang Kinh phủ, vốn là đồng nghiệp, nhưng khi Cố Đình Bách xảy ra chuyện, bọn họ cũng liền lập tức hối hôn.

Đối với chuyện từ hôn, Cố Mộc Vân cầu còn không được, nhưng đại bá mẫu thực thương tâm khóc rống: “Ngươi như thế nào không viết thư cho chúng ta, ngươi tuy rằng là con gái duy nhất nhưng còn có bá phụ đường ca thay ngươi chống lưng, chúng ta nhất định sẽ không đáp ứng chuyện từ hôn.”

Cố Mộc Vân chỉ có thể an ủi:

“Người có phúc không vào cửa vô phúc, Cao gia bạc tình, ngay cả khi ta gả vào cũng chưa chắc là điều tốt.”

Hoa đường tẩu đang chuẩn bị khóc, vừa nghe lời này có lý, lập tức nói:

“Muội muội nói có đạo lý, nương, ngươi đừng khóc, vẫn là muội muội nhìn thoáng, Trương đồ tể chết chẳng lẽ không có thịt lợn ăn, về sau ở quan khẩu độ chiêu thân, lại thay muội muội chọn một nhà tốt là được.”

* Trương đồ tể đã chết chẳng lẽ không có thịt lợn ăn: tương tự không có mợ chợ vẫn đông.

Cố Mộc Vân cạn lời… Hoa đường tẩu à, dù ta có nói đúng đi chăng nữa thì cũng đừng nói thẳng trước mặt ta, một cô nương chưa xuất giá, hơn nữa còn đang thọ tang chứ.

Đại bá mẫu lau nước mắt trừng nàng liếc mắt một cái: “Muội tử ngươi còn phải giữ đạo hiếu, lời này cũng đừng nói.”

Mấy người phụ nhân khóc một trận nói một trận, thời gian dần dần qua đi, chờ đến khi hoàng hôn, nhóm đường ca ở bên ngoài làm việc cũng đều đã trở lại.

Đều là những hán tử làm công ở bến tàu, trước đó đang làm việc không thể rời đi đến từ đường, chỉ có Cố Trường Thủy lén trốn đi.

Lúc này, nhìn thấy đường muội Cố Mộc Vân chưa từng gặp mặt đến, bọn họ cũng không nói gì nhiều, chỉ khờ khạo gật đầu:

“Nơi này cũng là nhà của ngươi, về nhà liền hảo, về sau có chuyện gì cứ nói cho nhóm tẩu tử ngươi.”

Ở từ đường lộ mặt liền lại đi làm việc Cố Trường Thủy cũng đã trở lại, hắn nhìn Cố Mộc Vân vẫn một thân nam trang như cũ khó hiểu nói:

“Tiểu cô cô, ngày mai ngươi đi mua ít vải, để nương ta cùng thím các nàng làm cho ngươi bộ váy áo đi!”

Vấn đề này kỳ thật đại bá mẫu cùng nhóm tẩu tử đã hỏi qua Cố Mộc Vân, sau khi rửa mặt đánh răng thay quần áo, như thế nào còn mặc nam trang.

Khi ở trong từ đường thấy Cố Mộc Vân mặc nam trang, mọi người chỉ nghĩ là nàng mặc vậy để đi đường cho tiện, hơn nữa khi đó còn đang tính chuyện tiền bạc nên cũng không có ai để ý.

Nhưng hiện tại đã thay quần áo, như thế nào vẫn mặc nam trang như cũ.

Buổi chiều đại bá mẫu Lư thị cùng Hoa đường tẩu còn nói: có phải hay không không có mang theo váy áo, vậy liền đi cửa hàng mua một bộ trang phục may sẵn cũng được.

Cố Mộc Vân nói : “Nam trang này là do cha mẹ chuẩn bị, ta từ nhỏ đã quen mặc như vậy.”

Lời này không phải giả, nguyên thân là con gái duy nhất, Cố Đình Bách vẫn luôn nuôi dưỡng nàng như nam hài, thỉnh thoảng còn dẫn đến Thượng y cục để học nghề y, nên đã quen mặc như vậy.

Nguyên thân ở thượng y cục mặc nam trang cũng không phải muốn cố ý che giấu thân phận nữ tử, mà do y quán vốn có nhiều phụ nhận bệnh phụ khoa cùng tỳ nữ hầu hạ bệnh nhân ra vào.

Mặc quần áo như vậy để tiện làm việc, y giả muốn đối mặt người bệnh chẳng phân biệt nam nữ, một kiện quần áo hơi chút trung tính sẽ làm người bệnh quên đi giới tính lang trung.

Nguyên thân là bất đắc dĩ mặc nam trang, Cố Mộc Vân tự nhiên là thích mặc nam trang.

Ở hiện đại, từ khi đi học đến khi đi làm, nàng đã để tóc ngắn gọn gàng, chưa bao giờ mặc váy; đi làm cũng thuận tiện và thoải mái nhất có thể. Nếu giờ bắt nàng cài hoa, mặc váy, bước đi mềm mại nữ tính, thực sự cần một giai đoạn thích nghi.

Hơn nữa nam trang đều là La thị thân thủ khâu vá, nghĩ nữ tử mặc, các góc chỗ còn rất có tâm tư thêu mấy đóa hoa.

Trong mắt Cố Mộc Vân đây chính là Hán phục cao cấp may theo đặt riêng, nếu treo thêm một thanh kiếm ở eo, nghĩ đến thôi đã thấy oai phong lẫm liệt; nàng vừa mặc vào là không nỡ cởi ra.

Vì vậy, khi Cố Trường Thủy hỏi, Cố Mộc Vân trả lời y như trước, còn bổ sung một câu:

“Mặc nam trang là để tế lễ song thân, ba năm tang lễ vẫn không thay đổi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc